1
Ngày cưới cận kề, đám bạn nối khố của Lục Diêu tổ chức cho anh một buổi tiệc độc thân tưng bừng.
Ai trong vòng bạn bè nhỏ của anh cũng biết, Lục Diêu sủng tôi đến mức nào.
Nếu không dẫn tôi theo, chắc chắn trước mười giờ anh sẽ tự động về nhà, mặc kệ người ta chơi bời ra sao.
Nên lần này, họ cũng nhiệt tình mời tôi đi cùng.
Thế nhưng vừa bước vào, tôi đã thấy không khí có gì đó lạ lạ.
Mọi người vẫn hồ hởi chào hỏi tôi, nhưng lại âm thầm ra hiệu mắt với Lục Diêu.
Tôi không hiểu gì cả.
Cho đến khi tất cả đã an vị, một cô gái tóc ngắn mới chậm rãi xuất hiện.
“Xin lỗi nha, kẹt xe quá, đến muộn rồi!”
Cô gái cao gầy, giọng nói trong trẻo sảng khoái.
Bên cạnh tôi, Lục Diêu đột nhiên cứng đờ cả người.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy vẻ mặt một người như thể tim hẫng mất một nhịp.
Cô gái ấy nhiệt tình đưa tay về phía tôi:
“Đây chắc là cô dâu sắp cưới nhỉ, làm quen chút nhé, tôi tên là Dư Lộc!”
Nghe thấy cái tên này, khoảnh khắc ấy tôi đã hiểu tất cả.
Đây chính là “bạch nguyệt quang” mà Lục Diêu đã thầm thương suốt năm năm.
Nghe nói khi đó, Lục Diêu còn chưa điềm tĩnh như bây giờ, theo đuổi cô ấy dữ dội lắm.
Dưới lầu từng bày ngàn đóa hồng vì cô ấy.
Trên bãi biển từng đốt pháo hoa dài trăm mét vì cô ấy.
Cả một quãng thanh xuân của anh đều ngập tràn hình bóng cô ấy.
Thế nhưng ba năm trước, cô lại dứt khoát chạy theo một chàng trai khác ra nước ngoài du học.
Cũng chính khoảng thời gian đó, tôi mới quen Lục Diêu.
Trong một bữa tiệc rượu, anh từ phía xa xuyên qua ánh đèn mờ ảo đi thẳng về phía tôi.
Rõ ràng tôi mới chỉ uống nửa ly, vậy mà say đến mức luống cuống như chó con, cuống quýt hỏi bạn bè về thông tin của anh.
Khi bị đẩy đến trước mặt anh, tôi căng thẳng đến líu cả lưỡi.
“Tôi tên là Sơ Đường, xin hỏi Lục tiên sinh… họ quý danh gì?”
Xung quanh lập tức vang lên một trận cười ầm ĩ.
Nhưng Lục Diêu, người đã nhăn mày suốt mấy tháng trời, cuối cùng cũng giãn ra mà mỉm cười.
Sau khi ở bên nhau, Lục Diêu gần như dốc hết dịu dàng của anh cho tôi.
Những món tôi thích ăn, không thích ăn, anh đều nhớ kỹ không sót.
Dù tôi có tăng ca muộn đến đâu, anh cũng kiên quyết tự mình tới đón.
Mỗi dịp lễ tết, đều có quà tặng được anh chuẩn bị vô cùng tỉ mỉ.
Anh còn đăng ảnh tôi lên mạng xã hội của anh, giới thiệu tôi với từng người bạn, người thân của anh.
Đến mức bạn bè của anh còn phải đỏ mắt mà trêu:
“Kẻ đi trước trồng cây, kẻ đến sau hưởng mát. Sơ Đường, cậu thật đúng là gặp thời rồi.
Lục Diêu từng dốc hết sức theo đuổi cô gái khó theo nhất, tu luyện thành đỉnh cao EQ, để giờ cậu ung dung hưởng thụ.”
Tôi chưa bao giờ để tâm đến những lời đó.
Vì họ nói, từ ngoại hình đến tính cách, tôi hoàn toàn khác với cô gái kia.
Tôi không phải người thay thế của ai.
Và hơn hết, tôi cảm nhận được, Lục Diêu thật sự yêu tôi.
Yêu nhau ba năm, anh lại kiên định cầu hôn tôi thêm lần nữa.
Tôi tưởng rằng chuyện tình này cuối cùng cũng sẽ đơm hoa kết trái.
Nào ngờ đúng lúc ấy, hiện thực lại giáng cho tôi một cú đau điếng.
2
Dư Lộc tự nhiên ngồi xuống bên cạnh tôi.
Cô ấy lấy từ trong túi ra một chai nước hoa đưa cho tôi.
“Quà mừng cưới nhé, mùi này rất sang, tôi dùng bảy tám năm rồi mà chưa đổi.”
Cô ấy cười híp cả mắt.
Phải công nhận, cô xử sự rất khéo léo, tính cách cũng dễ mến.
Ngay cả quà mừng cưới cũng là tặng cho tôi, chứ không phải cho Lục Diêu.
Tôi nhận lấy, nói lời cảm ơn.
Cô ấy lại lấy điện thoại ra, thêm WeChat với tôi.
“Sau này nếu bị bắt nạt, nhớ méc với tôi đấy.
Dù tôi với Lục Diêu lớn lên cùng nhau, nhưng tôi không coi mình là người nhà chồng cậu đâu, có chuyện gì nhất định đứng về phía cậu!”
Bạn bè xung quanh rộ lên vỗ tay.
“Không hổ là đại tỷ của bọn tôi, vẫn bá khí thế!”
Dư Lộc khựng lại một chút, vượt qua tôi, nhìn sang Lục Diêu ngồi bên kia.
“Này, sao thế? Ba năm không gặp, cậu ít nói hẳn à?”
Mọi người quanh đó thì người uống rượu, người ăn dưa hóng chuyện.
Nhưng ánh mắt ai nấy đều dán chặt vào ba chúng tôi, sợ bỏ lỡ tình tiết gay cấn nào.
Lỗ tai Lục Diêu đỏ bừng, rõ ràng thấy được.
Anh thậm chí không dám quay đầu nhìn cô ấy, chỉ nâng ly lên, cố làm ra vẻ thoải mái:
“Không phải ít nói, chỉ là bây giờ lạ lẫm, chẳng biết phải nói gì.”
Dư Lộc bật cười:
“Tại tôi ba năm không liên lạc với cậu chứ gì?”
Cô giơ ly rượu về phía anh.
“Vậy sau này mình thường xuyên liên lạc nhé?”
Lục Diêu liếc nhìn tôi, đáp:
“Vợ tôi quản nghiêm lắm, sau này muốn liên lạc, phải làm thêm một thủ tục, báo trước với bà xã tôi.”
Cả hai mang theo nụ cười như hóa giải hết mọi hiểu lầm, cụng ly với nhau.
Mọi thứ đều nói rõ ràng ngay trước mặt.
Không có ám hiệu, quang minh chính đại.
Thế nhưng không hiểu sao, tôi ngồi giữa hai người họ, lại thấy ngực mình nghẹn lại.
Có lẽ vì, sau ba năm bên nhau, tôi đã quá quen thuộc với ngôn ngữ cơ thể của Lục Diêu.
Đêm nay, anh quá mức căng thẳng.
Rượu uống rồi, hát cũng hát rồi, đoán số cũng chơi rồi.
Đến cuối buổi, ai nấy đều có hơi men.
Lục Diêu thua Dư Lộc trong trò đoán số, chọn phải “nói thật”.
Dư Lộc vốn giữ ý suốt cả đêm, bỗng trở nên bướng bỉnh.
Cô nghiêng đầu, giọng hơi ngà, có phần kiêu ngạo mà hỏi Lục Diêu:
“Nếu tôi tới đám cưới của anh cướp hôn, anh có đi với tôi không?”
Câu hỏi vừa thốt ra, nhóm bạn vốn đã phấn khích liền nhao nhao lên.
“Ây da, cả buổi rồi, cuối cùng cũng không diễn nữa!”
“Đúng đó, phải thế mới vui chứ!”
“Mau trả lời đi, có đi không?”
Đuôi mắt Lục Diêu đỏ ửng vì rượu.
Anh nhìn cô ấy, trong mắt đầy sóng ngầm.
Rồi nghiêm túc nói:
“Sẽ đi.”
Mọi người lập tức bùng nổ.
“Má ơi! Biết ngay mà!”
“Cướp hôn đi! Cướp hôn đi! Cướp hôn đi!”
Tiếng reo hò khiến tất cả xung quanh đều ngoái nhìn.
Tôi ngồi giữa hai người, chỉ thấy càng lúc càng khó thở, tay bắt đầu run lên.
Không biết nên đối diện thế nào với cảnh ngượng ngùng này, tôi viện cớ đi vệ sinh, lén rời khỏi.
Nén nước mắt, tôi gửi tin nhắn cho Linh Nhược – cô bạn thân giàu có của mình.
【Cậu có thể tới đón tớ rời khỏi đây nhanh nhất có thể không?】
Điện thoại lập tức đổ chuông.
“Sao thế? Đám người đó bắt nạt cậu à?”
“Không, đừng hỏi gì hết, cậu có thể tới không?”
Giọng tôi run run, sắp khóc rồi.
Linh Nhược nghe vậy liền cuống lên, giọng hệt như sắp bốc cháy.
“Cậu chờ đó, tớ tới ngay! Mười phút! Không, bảy phút!”
“Không cần gấp thế đâu, lái chậm thôi, chú ý an toàn.”
“Bớt quản tớ!!”