CHƯƠNG 1
1
Khi bị đẩy xuống cái hố đất sâu gần hai mét ấy,
tôi chỉ biết ôm chặt lấy chiếc bụng đã nhô cao.
Đến nỗi cả gương mặt bị cà rách, chân trái cũng gãy lìa.
Những mảng đất vụn lả tả rơi trúng mặt, trúng người tôi.
Chẳng bao lâu nữa cái hố sâu này sẽ bị lấp kín.
Tôi cố nhịn đau, kéo lê cái chân gãy quỳ dưới đáy hố, không ngừng dập đầu cầu xin tha mạng.
Tôi chết cũng được, nhưng con tôi… đã bảy tháng rồi.
Bà lão hàng xóm hay nói: “Bảy sống tám không sống.”
Nếu bây giờ còn cơ hội sinh nó ra, cũng coi như có được một con đường sống.
“Cô ta hình như sắp sinh rồi…”
Có người dường như không đành lòng, khẽ giọng nói.
Nhưng rất nhanh đã bị người khác cắt ngang:
“Ở đâu ra lắm lời thế, cầm tiền thì làm việc đi, tiếp tục.”
Tôi ngồi phịch xuống đất, ôm bụng, từ từ ngẩng đầu nhìn lên mấy người đang đứng cao cao.
“Đại ca, ánh mắt cô ta đáng sợ quá…”
“Cô ta mà chết kiểu này, có khi thành ma quay lại báo thù bọn mình thì sao?”
“Nhìn mấy đứa bay nhát hết cả lũ.”
Người đàn ông nói vậy, nhưng giọng cuối vẫn run run.
“Hay móc mắt nó đi, không nhìn thấy thì còn tìm ai báo thù được.”
“Phải đó đại ca, cô ta sắp sinh rồi, đây là tội ác tày trời, hai mạng người đấy.”
“Vậy thì móc luôn con ngươi nó ra.”
Người đàn ông kéo sụp vành mũ, che nửa khuôn mặt.
Rút dao găm, nhảy xuống hố sâu.
Ngay lúc đó, ánh trăng càng lúc càng sáng.
Cái nhìn cuối cùng của tôi, thấy con dao găm dưới ánh trăng lóe lên tia lạnh lẽo.
Và thấy bên khóe miệng người đàn ông kia, có một vết sẹo lõm dài như con rết.
2
Khi Tần Cửu Xuyên bước xuống từ chuyên cơ riêng,
vẫn còn mặc chiếc áo sơ mi rẻ tiền mà tôi mua cho anh.
Sáng hôm đó, tôi vẫn như thường lệ cài nút áo cho anh, phát hiện một chiếc nút hơi lỏng,
bèn tiện tay khâu lại.
Chỉ là đầu óc tôi không tốt, tay cũng vụng, khâu xiêu vẹo cả lên.
Còn lỡ tay đâm trúng ngón, chảy máu.
Sau khi cưới, Tần Cửu Xuyên chiều chuộng tôi quá mức,
dần dà tôi cũng bị anh nuông chiều mà trở nên yếu đuối, còn sà vào lòng anh khóc một lúc.
Máu trên tay tôi đã dính lên chiếc nút gỗ ấy.
Có lẽ chính vì giọt máu đầu ngón tay đó,
mà sau khi tôi chết, hồn phách không tan, cứ thế phiêu lãng bay đến bên cạnh Tần Cửu Xuyên.
3
Tôi nhìn thấy mấy chiếc chuyên cơ riêng, còn có gần trăm chiếc xe sang,
chạy thành đoàn dài dằng dặc, gần như không thấy cuối.
Tần Cửu Xuyên mặc áo cũ, khoác đầy sát khí bước xuống cầu thang máy bay,
lập tức bị một đám người mặc vest đen vây quanh.
“Lão Tần, sao ngài lại đột ngột trở về Hương Giang vậy, có chuyện gì lớn sao…”
“Cửu gia, mấy năm nay không thấy bóng ngài, anh em ngày nào cũng nhắc, mong ngài trở lại đấy.”
“Cửu gia, lần này ngài về sẽ không đi nữa chứ?”
Tôi hơi ngẩn người, hết nhìn Tần Cửu Xuyên lại nhìn sang những gương mặt đầy kích động, kính sợ kia.
Họ tại sao lại gọi anh là lão Tần, là Cửu gia?
Trông ai nấy đều vừa tôn kính vừa sợ hãi.
Mà từ đầu tới cuối, anh vẫn không nói một lời.
Chỉ hơi cụp mắt, gương mặt lạnh tanh.
Đám đông dần im ắng.
Mấy người lên tiếng khi nãy cũng nín bặt.
Không khí như đông cứng lại, chết lặng đến đáng sợ.
Tôi hơi sợ hãi.
Không kiềm được mà lướt qua, trốn vào lòng Tần Cửu Xuyên.
“Chồng ơi, Tiểu Ly sợ…”
Tôi ôm chặt anh, khẽ nói.
Nhưng anh không cảm nhận được.
Không hề có phản ứng nào.
Hơi thở quanh người lại lạnh buốt thấu xương.
Tôi không nhịn được run lên, lại thấy tủi thân.
“Chồng à… ôm Tiểu Ly một chút đi…”
4
Từ nhỏ tôi đã bị bọn buôn người đánh đập đến sợ hãi.
Bởi vì tôi trắng trẻo xinh xắn, lại lanh lợi thông minh,
chúng cố tình chọn những người mua thật giàu để bán tôi với giá cao.
Nhưng tôi lại có thể nhớ rõ từng thông tin về gia đình mình,
cũng nhất quyết không chịu gọi đám người mua đó là bố mẹ.
Họ sợ tôi nuôi không thuần, đành phải trả lại hàng.
Mỗi lần bị trả về, tôi lại bị bọn buôn người đánh cho một trận tơi tả.
Cứ lặp đi lặp lại, mạng nhỏ suýt nữa chẳng còn nửa phần.
Rốt cuộc tôi cũng sợ rồi.
Dần dần, tôi quên mất dung mạo cha mẹ ruột.
Quên cả những chuyện vụn vặt xảy ra trước năm tuổi.
Thậm chí đến cuối cùng, ngay cả tên mình, tôi cũng quên sạch sẽ.
Lần cuối cùng bị trả về, tôi chịu trận đòn độc ác nhất.
Đầu bị thương, không còn thông minh lanh lợi như thuở bé, trở nên chậm chạp, vụng về.
Mấy lượt, bọn chúng đã hoàn toàn mất kiên nhẫn,
chuẩn bị chặt lưỡi hoặc bẻ gãy tay chân tôi để đưa đi làm ăn xin kiếm tiền cho chúng.
Nhưng tôi may mắn.
Đêm trước lúc bọn chúng định ra tay, được người tốt cứu giúp, đưa vào cô nhi viện.
Về sau, tôi cứ thế lảo đảo lớn lên, đi học.
Tìm một công việc bình thường nhất, miễn cưỡng nuôi nổi bản thân.
Thường có người nói tôi ngốc.
Nhưng thật ra, tôi chỉ sống đơn giản, thuần khiết hơn người khác.
Chỉ là hơi cố chấp, có chút cứng đầu mà thôi.
Tần Cửu Xuyên cũng nói vậy.
“Ai dám bảo Tiểu Ly của anh là ngốc chứ?”
Anh sẽ xoa mặt tôi, hôn lên, nhẹ nhàng dỗ:
“Tiểu Ly của anh biết làm việc, biết kiếm tiền, còn biết nấu món trứng xào cà chua ngon nhất, giỏi lắm rồi.”
Mỗi lần anh nói thế, tôi lại vui không chịu được.
Tôi sợ nhất là bị người ta coi thường, cho rằng mình vô dụng.
Mà Tần Cửu Xuyên luôn kiên nhẫn, từng chuyện nhỏ một,
thuyết phục tôi rằng Giang Ly không phải là kẻ ngốc, cũng không phải đồ bỏ đi.
Giống như lần đầu tiên tôi học được cách may áo.
Tần Cửu Xuyên còn cố tình khoanh tròn ngày đó trên tờ lịch.
Sau đó, nắm tay tôi, cẩn thận viết một hàng chữ nhỏ màu đỏ bên cạnh:
“Ngày kỷ niệm Tiểu Ly học được cách may áo!”