1.

“Xin lỗi em, Tiểu Mẫn, công ty thông báo anh phải tăng ca đột xuất, không thể đón sinh nhật cùng em rồi.”

“Ơ kìa anh! Chính anh nói đã đặt sẵn nhà hàng nên em mới xin nghỉ làm, trang điểm chuẩn bị mất 2 tiếng liền, giờ anh lại nói không đi ——”

Tôi tức tối xả một tràng với cái điện thoại, rồi mới bỗng dưng giật mình.

“Khoan đã ——”

“Giang Hoài, có phải anh lại lừa em không? Anh cố ý nói bận sau đó phút cuối mới xuất hiện để gây bất ngờ đúng không?”

Tôi với Giang Hoài bên nhau 5 năm rồi, cả hai đều là mối tình đầu của nhau, anh ấy cái gì cũng tốt, chỉ có một điểm khiến tôi ghét cay ghét đắng. Đó là mỗi khi muốn làm tôi bất ngờ, trước đó anh ấy sẽ cố tình chọc giận tôi.

Có lần anh ấy cố tình cãi nhau với bạn thân tôi, đến lúc tôi cuống quýt lên mới cười nói trước đó đã bàn với bạn thân tôi rồi.

Có lần trước giờ hẹn lại báo bận đột xuất, để tôi tức điên lên rồi mới đứng dưới nhà bấm còi, đến lúc tôi mở cửa xe mới bất ngờ vì một xe toàn hoa hồng đỏ.

Tôi rất khó chịu với kiểu gây bất ngờ này nhưng Giang Hoài thì chơi mãi không chán.

“Giang Hoài, em nói với anh 800 lần rồi, em không thích cái kiểu gây bất ngờ đó. Anh không thể cứ tát người ta một cái rồi lại cho một quả táo được, cái đấy không gọi là bất ngờ, mà là chọc tức, chê cười người khác!

“Không phải đâu mà Tiểu Mẫn, thật sự anh đã đặt chỗ ở nhà hàng em muốn đi nhất mà, còn cọc tiền rồi.”

“Hay thế này đi, em tới đó trước, anh sẽ cố gắng làm xong thật nhanh, chắc khoảng 8 rưỡi là có thể có mặt. Chờ chút anh gửi địa chỉ cho em.”

Giang Hoài cúp máy, gửi địa chỉ cho tôi.

Tôi ấn vào mới thấy đó là một nhà hàng Nhật giá khoảng hơn trăm tệ, không phải nhà hàng tôi muốn đến nhất, nhưng đúng là tôi từng nhắc qua với Giang Hoài về nó

Kể ra anh ấy cũng có lòng, tôi nuốt cơn giận, cầm túi ra ngoài, tính đi tàu điện ngầm tới.

2.

Từ nhà tôi đến ga tàu điện ngầm phải đi qua một con hẻm nhỏ, bình thường đã ít người qua lại, tối nay còn mưa lất phất nên cả con hẻm không có ai trừ tôi.

Một tay tôi cầm ô, tay kia ôm túi thật chặt, hít một hơi lấy dũng khí rồi bước nhanh về phía trước.

Đi được nửa đường, một người đàn ông đi tới từ phía đối diện, anh ta khá cao, đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, không để lộ mặt.

Tôi bước sang phải, anh ta cũng bước sang phải, tôi bước sang trái, anh ta cũng bước sang trái.

Tôi cảnh giác lùi về sau một bước, nghiêng người nép sát vào vách tường.

“Anh đi trước đi.”

Vừa dứt lời, một bàn tay thô ráp đột nhiên nhào qua che miệng tôi lại, tôi hét to nhưng bị chặn lại, sợ đến ngây người.

Người đàn ông lạ mặt vừa che chặt miệng tôi lại, cúi người nhấc bổng tôi lên.

Lúc này tôi mới giật mình phản ứng lại, liều mạng khóc lóc, giãy giụa.

“Thả tôi ra, ứu—— ôi —— ới ——”

Nhưng mà sức đàn ông tôi không địch lại nổi, eo bị siết chặt, tôi vung tay chân đấm đá loạn xạ mà không có tác dụng gì. Kẻ lạ mặt kia vác tôi ra đầu hẻm, ở đó đậu sẵn một chiếc xe hơi màu đen, hắn mở cửa xe, ném tôi vào trong.

Cửa xe đóng lại, hắn nhào tới ép tôi xuống.

Tôi run lẩy bẩy, vừa giãy giụa vừa la hét, muốn cào vào mặt hắn.

Cho đến khi tôi nghe thấy một tiếng cười quen thuộc.

“Haha, Tiểu mẫn, em cũng khỏe đấy nhỉ.”

Trái tim đang nhảy lô tô của tôi lúc này mới hơi bình tĩnh lại, tôi khó tin ngẩng đầu lên nhìn.

“Giang… Giang Hoài?”

“Là anh đây.”

Giang Hoài cởi khẩu trang, mặt tươi cười đắc ý nhìn tôi.

“Bất ngờ chưa, anh đến đón em nè.”

“Anh bị đ/iên à! Anh làm em sợ muốn ch/ết!”

Tôi đấm một phát lên ngực anh ấy rồi lại nhào qua ôm Giang Hoài khóc.

3.

Tôi khóc hết cả một đường, lớp trang điểm mất 2 tiếng chuẩn bị cũng trôi hết, Giang Hoài thì kiên nhẫn an ủi tôi.

“Hôm nay là sinh nhật 25 tuổi của em mà, anh đặt chỗ ở Lương Yến rồi, không phải nhà hàng Nhật bình dân kia đâu.”

Lương Yến là nhà hàng cao cấp nổi tiếng nhất thành phố, giá mấy ngàn tệ một người, đặt bàn rất khó.

Đó là một nhà hàng trang trí theo kiểu truyền thống, nghe nói còn bày rất nhiều đồ cổ, tất cả đều là “hàng thật giá thật” do ông chủ Lục Kỳ Yến đấu giá về. Đặc biệt, nổi tiếng nhất là một chiếc bình cổ vật cung đình của vua Càn Long, giá trị phải 300 triệu. Rất nhiều người đến Lương Yến ăn cũng chỉ để chụp ảnh với chiếc bình đó.

Giang Hoài ghé sát tai tôi: “Tiểu Mẫn, quản lý Lương Yến này là bạn anh, đợt lát nữa anh bảo anh ấy mang chiếc bình cổ ra cho em cầm thử nhé.”

“Thôi anh bớt khoác lác đi!”

Tôi lườm Giang Hoài.

Tôi vẫn chưa nguôi giận hoàn toàn nhưng nghĩ lại dù Giang Hoài dùng sai cách nhưng cũng rất tốt với tôi, tôi lại hơi mềm lòng.

“Giang Hoài, thật sự lần sau anh đừng như vậy nữa nhé.”

“Anh biết rồi, xin lỗi em, cũng chỉ vì anh muốn gây bất ngờ cho em thôi.”

Giang Hoài nắm chặt tay tôi, mở cửa xuống xe.

Trong sảnh chính đông kín, trên xe tôi đã dùng khăn ướt lau sạch lớp trang điểm, để mặt mộc tôi không tự tin lắm, cúi thấp đầu để Giang Hoài dẫn đi, đến khi thấy trước mặt là bàn trống mới thở phào nhẹ nhõm.

Một vài món ăn được dọn ra, tủi thân và khó chịu vừa rồi được đồ ăn ngon an ủi, tâm tình tôi thoải mái hơn, bắt đầu cười nói.

“Đồ ăn ở đây ngon thật, Giang Hoài, anh đặt chỗ này có khó không?”

“Không khó gì cả, anh đã bảo quản lý ở đây là bạn anh mà.”

“Em không tin đúng không?”

Giang Hoài nhìn về

“Không tin đúng không?”

Giang Hoài hất cằm về phía tủ kính trưng bày giữa sảnh chính.

“Đi, anh nói được làm được, để anh đưa em qua sờ sờ cái bình cổ 300 triệu nhé.”

4.

Giang Hoài không nói thêm gì, kéo tay tôi đến chỗ tủ kính trưng bày chiếc bình cổ.

Màu phấn rực rỡ tỏa sáng tuyệt đẹp dưới ánh sáng, lớp men mịn không tỳ vết.

Tôi có chút say mê, ngắm mãi không chán.

“Đẹp thật đấy.”

Giang Hoài cười: “Nhìn thôi nói làm gì, em có thể chạm vào luôn.”

Tôi lắc đầu.

“Thôi, đồ quý như vậy, em được ngắm ở khoảng cách gần thế này là thỏa mãn rồi.”

“Không được rồi, anh đặt quà sinh nhật của em ở bên trong, em không chạm vào thì sao lấy quà được?”

Giang Hoài gật gật đầu ra hiệu cho nhân viên phục vụ mở tủ kính ra, Giang Hoài cầm chiếc bình cổ lên, lắc lắc, bên trong phát ra tiếng “leng keng”, đúng là có gì đó thật.

“Em nhát vậy, cầm đi này.”

Giang Hoài đưa chiếc bình cho tôi.

Tôi xoa xoa tay vào váy, cẩn thận đưa ta ra nhận chiếc bình.

Nhưng tôi còn chưa chạm vào nó thì Giang Hoài đã buông tay.

“Choang!”

Một tiếng choang vang lên rõ ràng, hai mắt tôi rụt lại, trái tim cùng đầu óc như bị chia năm xẻ bảy giống chiếc bình quý đang tan nát dưới sàn.

Ba trăm triệu!

Ba trăm triệu đấy!

“Trời ơi! Họ làm trò gì vậy!”

“Má ơi, đó chính là chiếc bình Lục tổng thích nhất đó!”

“Hai người họ bị sao vậy, tự nhiên lại mở tủ ra là sao?”

Đại sảnh bắt đầu xôn xao, khách đến ăn xúm lại xem náo nhiệt, những ánh mắt trào phúng, chế nhạo như muốn xuyên thủng tôi.

Mặt tôi trắng bệch, cả người không kiềm được bắt đầu run lẩy bẩy.

5.

Tôi hướng ánh mắt xin giúp đỡ về phía Giang Hoài, ai ngờ anh ấy lại cau có, bắt đầu chỉ trích tôi.

“Em làm sao vậy Tiểu Mẫn? Cầm có cái bình hoa cũng không xong, giờ ra nông nỗi này em bảo anh phải làm sao!”

Tôi bối rối.

“Không phải, em… là tại anh chưa gì đã buông tay ra, em còn chưa kịp đỡ mà.”

Mặt Giang Hoài lạnh lùng:

“Em còn cố cãi nữa! Bình thường tính em bộp chộp cẩu thả thì không nói, nhưng đây là một món đồ quý giá, sao em có thể bất cẩn như vậy được?”

Nhân viên phục vụ bên cạnh gật đầu phụ họa.

“Đúng rồi, chính cô làm vỡ mà, chiếc bình này là bảo vật quý của ông chủ tôi đó, mới đây chủ tịch Pfizer ra giá 380 triệu ông chủ tôi còn không chịu bán.”

“Mời cô qua đây thương lượng chuyện bồi thường.”

Mọi người vây xem lại bắt đầu xì xào.

“Trời, 380 triệu lận!”

“Nhìn bộ đồ cô ta mặc rẻ tiền thế, bán thân chắc cũng không đủ tiền đền.”

“Chúa ghét mấy kiểu người không biết thân biết phận thế này, luôn ảo tưởng về những thứ không thuộc về mình. Cô ta không biết mình là ai à mà đòi chạm vào đồ cổ quý giá của người ta?”

Bị mọi người chỉ trích, tôi chỉ biết tuyệt vọng ôm đầu, nước mắt bắt đầu tuôn ra mất kiểm soát.

380 triệu!

Tiền lương tiền thưởng của tôi cả năm mới được gần 20 vạn, muốn đủ tiền đền thì có mà đi làm 1900 năm nữa.

Tôi từ nhỏ đã cố gắng học hành chăm chỉ, sau khi tốt nghiệp cũng cố gắng đi làm kiếm tiền, có thể từ quê lên thành phố sống đã là niềm tự hào cùng hy vọng của bố mẹ, chẳng lẽ bây giờ cuộc đời lại bị hủy hoại vì việc này.

Tôi xong đời rồi.

Hai tai tôi ù ù, cả người run lẩy bẩy như sắp ngất, miệng lắp bắp theo bản năng.

“Thật sự không phải tại tôi mà, tôi còn chưa chạm vào chiếc bình.”

“Tôi không biết tại sao lại thế này?”

“Làm sao bây giờ, Giang Hoài… chúng ta phải làm sao bây giờ?”

Mặt Giang Hoài lạnh tanh.

“Chúng ta cái gì mà chúng ta?”

“Trừ phi… em đồng ý gả cho anh.”

Giang Hoài đột nhiên quỳ một chân xuống, gạt mảnh vỡ lấy ra một cái hộp nhỏ, mỡ ra trước mặt tôi.

“Tiểu Mẫn, cái bình này là giả thôi, còn anh yêu em mới là thật.”

“Chúng ta ở bên nhau, sau này bất kể có chuyện gì anh cũng sẽ thay em gánh vác, anh yêu em, Tiểu Mẫn.”

“Đồng ý lấy anh nhé?”

6.

Đèn trong sảnh tắt hết, mọi người vỗ tay rào rào, một nhân viên đẩy ra một chiếc xe, phía trên là bánh kem cắm nến lung linh.

Giang Hoài giữ chặt tay tôi.

“Sinh nhật vui vẻ, Tiểu Mẫn, gả cho anh nhé?”

“Đồng ý đi! Đồng ý đi!”

Mấy hình bóng quen thuộc bước ra vây quanh chúng tôi, vỗ tay ầm ĩ. Trần Xán, Vương Nam, còn mấy cô gái nữa, đều là bạn của Giang Hoài.

Tôi máy móc quay đầu nhìn họ một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng ở chỗ chiếc bình cổ đã vỡ nát.

Đầu óc vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn.

“Vậy… cái bình là giả?”

Giang Hoài gật đầu.

“Ừ. Là giả! Trước đó anh cho người đổi rồi.”

Trần Xán giơ điện thoại lên, cười ha ha.

“Tần Mẫn, em cứ yên tâm, Giang Hoài đã nhờ anh họ tôi sắp xếp ổn thỏa, anh tôi chính là quản lý của Lương Yến.”

“Tần Mẫn, cậu làm tôi cười chớt, vừa rồi mặt cậu tái nhợt hết cả đi, ha ha ha ——”

“Chân còn run lẩy bẩy luôn ấy, ha ha ha, hài quá, có chút chuyện nhỏ thôi mà bị dọa đến mức ấy.”

Một cô gái khác tên Triệu Lộ vừa cười vừa lau lau khóe mắt.

“Mọi người còn nhớ lần trước Giang Hoài muốn gây bất ngờ cho cậu ấy nên giấu một con rắn giả trên giường không, lúc đó cậu ấy sợ suýt tè ra quần.”

Trần Xán gật đầu lia lịa.

“Tần Mẫn, lần nào phản ứng của em cũng cực kỳ buồn cười, không uổng công anh họ anh bỏ công giúp Giang Hoài lần này.”

Giang Hoài quay sang lườm bọn họ.

“Thôi được rồi, chờ tôi cầu hôn xong lại nói tiếp được không.”

“Tiểu Mẫn vốn nhát gan, chưa trải sự đời, phản ứng như vậy cũng bình thường mà.”