
Tóm tắt nội dung
Suốt hai mươi năm làm vợ, tôi vẫn luôn sống dưới màn sương lạnh lẽo của sự hờ hững, lạnh nhạt từ chồng. Nguyên do là bởi, trong lòng anh ta vẫn mãi khắc khoải khôn nguôi về cái c h ế t của mối tình đầu năm đó, đinh ninh rằng chính tay tôi đã hại c h ế t người con gái anh yêu thương nhất. Vào đúng ngày con trai bước sang tuổi trưởng thành, họ hàng, bằng hữu tề tựu đông đủ, chung vui. Khi con trai chuẩn bị quỳ xuống tạ ơn công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ, nước mắt tôi đã lăn dài, lòng trào dâng niềm hạnh phúc, mãn nguyện. Thế nhưng, con trai lại lạnh lùng, tàn nhẫn đuổi tôi xuống khỏi bục vinh quang đó. Với vẻ mặt đầy khinh miệt, nó buông lời cay đ ộ c: “Thứ đồ tể đã hại c h ế t mẹ ruột của tôi, bà có tư cách gì mà ngồi chễm chệ ở đây?” Nói rồi, nó đặt di ảnh của một người phụ nữ vào vị trí mà đáng lẽ tôi phải ngồi, và quỳ sụp xuống trước di ảnh ấy mà bái lạy. Đó chính là di ảnh của mối tình đầu của chồng tôi
#Hoàn thành#Bị chồng lạnh nhạt suốt 18 năm, tôi sống lại rồi bỏ đi!