Sáng hôm sau buổi họp lớp, tôi còn chưa mở mắt đã sờ trúng một cái chân đầy lông.

Vì tò mò, tôi không kìm được mà sờ qua lại mấy lần…

Ngay giây sau—

“Rầm!”

Cửa bị đẩy tung ra, một đám người ùa vào!

Tôi hoảng hốt rụt tay lại, mở choàng mắt, ôm chặt lấy chăn.

“Bác sĩ Lục, trưởng khoa gọi anh—”

Vài người đàn ông như bị dọa sợ, đồng loạt kêu lên ngạc nhiên.

Tôi: ??? Bác sĩ Lục? Tôi á?

Tôi nhìn theo ánh mắt của họ—

Một người đàn ông đang nằm ngay cạnh tôi.

Đôi chân thon dài, thẳng tắp phủ đầy lông, khí chất nam tính mạnh mẽ…

Tôi chết lặng.

“Bọn tôi… bọn tôi không cố ý…” Đám người đó vội nhắm mắt giải thích.

Tôi hoàn toàn không quen biết họ, càng không biết người đàn ông này. Đang lúc tôi luống cuống không biết làm gì—

Người bên cạnh khẽ kéo tấm chăn, hé mắt nhìn tôi, giọng khàn khàn nói:

“Chia tôi chút?”

Tôi sững người một giây, lập tức buông tay.

Chăn vừa khéo che được chỗ nhạy cảm, anh ta uể oải nói:

“Còn không đi?”

Hừ, tôi vừa định xuống giường, anh ta lại nói:

“Không phải gọi em.”

Đám người kia cuối cùng cũng ngừng hóng chuyện, ném lại một câu “Trưởng khoa giục họp, anh mau xuống đi” rồi rút nhanh như gió.

Căn phòng lập tức im lặng trở lại.

Tôi ôm góc chăn, ngồi trên giường, run lẩy bẩy.

2

“Em sợ cái gì?”

Anh hình như bị tôi làm cho tỉnh giấc, mở mắt nhìn tôi một cái rồi lại bất lực nhắm lại.

“Tôi… tôi hình như… hơi đau.”

Vì quá hoảng loạn nên tôi bắt đầu nói năng linh tinh, nói xong chỉ muốn tự tát mình một cái cho tỉnh.

Anh mở mắt, xoa xoa thái dương, vươn tay dài ra kéo tôi vào lòng, giọng trầm trầm:

“Lần đầu sẽ như vậy, lát nữa là ổn thôi.”

Anh nói như đang dỗ dành tôi, nhưng tôi chẳng thấy an ủi gì cả, ngược lại lạnh toát cả người.

Tôi cúi đầu, nhìn thấy một vệt máu loang trên ga giường—

Da đầu tôi tê rần.

Anh cũng nhìn thấy, sững lại vài giây rồi xoa đầu tôi, bật cười khẽ:

“Xin lỗi, tôi hơi mất kiểm soát.”

Mất kiểm soát?!

“Anh là ai?” Tôi đau khổ hỏi.

Anh bị câu hỏi của tôi chọc cười, nói:

“Em chẳng biết tôi là ai mà cũng dám trèo lên giường tôi à?”

“Tôi… tôi không nhớ gì cả… Như vậy có thai không?”

Tôi lại thốt ra câu hỏi ngu ngốc đúng vào thời điểm chẳng thể ngượng hơn… Quả nhiên là tôi.

Anh nhìn tôi, mệt mỏi mỉm cười: “Không đâu.”

Tôi nghĩ, chắc anh là bác sĩ, biết rõ bản thân có biện pháp phòng tránh. Tôi chỉ biết tự an ủi vậy.

“Vậy… tạm biệt?”

Tôi cố gắng rời khỏi cái không gian ngượng ngập này.

“Ừ.”

Anh nhàn nhạt đáp một tiếng.

3

Tôi cứ tưởng mình sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.

Thế nhưng hai tuần sau, tôi ngồi run rẩy trước cửa phòng khám của anh, tay cầm que thử thai.

“Chị dâu!”

Một bác sĩ nam nhảy bổ tới trước mặt tôi.

Tôi giật mình suýt nữa thì hồn bay phách lạc vì bị anh ta hù.

“Cô đang đợi bác sĩ Lục à?”

Anh ta nhiệt tình đến mức cứ như thân quen lắm, nhưng thực ra chắc chỉ là thoáng gặp buổi sáng hôm đó ở khách sạn.

Một cảnh tượng khiến tôi xấu hổ cực độ.

Hai tuần trước tôi tham gia họp lớp cấp ba, uống quá chén, đi nhầm phòng.

Sau này tôi mới biết, hôm đó bác sĩ Lục cùng một nhóm bác sĩ đang họp ở khách sạn đó, trùng hợp phòng của anh ta lại ở ngay bên cạnh phòng tôi, mà anh ấy còn đang ốm, đồng nghiệp chăm sóc cho anh ra ngoài mà quên đóng cửa… Thế là tôi cứ thế xông vào…

Sáng hôm sau, đồng nghiệp quay lại gọi anh đi họp…

Và dẫn tới cái buổi sáng hỗn loạn đó.

“À… đúng vậy.” Tôi ậm ừ, mặt đỏ bừng như phát sốt.

“Vào phòng nghỉ ngồi chờ đi.” Anh ta không nói nhiều, kéo tôi thẳng vào bên trong.

Lúc đi ngang qua bác sĩ Lục, anh liếc nhìn tôi một cái, vẻ mặt như thể chẳng quen biết gì.

Thật ra tôi cũng suýt không nhận ra anh—dù sao cũng chưa từng thấy anh chỉnh tề, nghiêm túc thế này.

Tôi thấp thỏm đợi hai tiếng đồng hồ, nhìn qua bảng tên trên bàn làm việc mới biết anh tên Lục Niên, bác sĩ chuyên khoa tim mạch.

Tôi lén tra lý lịch anh một chút, phát hiện… anh ấy đã 29 tuổi?

Tôi âm thầm tính toán xem giữa chúng tôi có bao nhiêu khoảng cách thế hệ.

Một lúc sau, Lục Niên cuối cùng cũng vào phòng thay đồ, anh nhìn tôi với vẻ nghi hoặc: “Cô đang đợi tuần thai?”

Tôi: ???

“Bác sĩ Lục, em đợi anh.”

Tôi đứng bật dậy, cầm chặt túi, giọng nhỏ như muỗi kêu.

“Cô là…?”

Tôi: ???

Anh thật sự… xuống giường là không nhận ra người ta nữa?

“Hai tuần trước, ở khách sạn, chúng ta…”

Tôi ngượng ngùng giải thích, càng nói càng mất tự tin, cuối cùng dứt khoát móc que thử thai ra, dè dặt đưa cho anh:

“Em hình như… mang thai rồi…”

“Bác sĩ Lục, đi ăn thôi!”

Đúng lúc đó, một nữ bác sĩ đẩy cửa bước vào.

Tôi hoảng hốt muốn giấu que thử, không cẩn thận làm rơi vào thùng rác cạnh bàn.

Tôi nhìn cái thùng rác, lo anh không nhìn rõ, trong lòng do dự có nên nhặt lên không.

“…”

Lục Niên không nói gì, chỉ im lặng nhìn tôi, ánh mắt như đang xem kịch hay.

“Bệnh nhân của anh à?”

Cô bác sĩ kia không có ý định rời đi, ngược lại còn nhìn tôi chằm chằm.

Tôi lúng túng, định nói rồi lại thôi.

“Có chút chuyện, mọi người đi trước đi.”

Anh không hề giới thiệu tôi.

Tôi có cảm giác mình như kẻ lén lút làm chuyện mờ ám.

Cô bác sĩ kia bước đi đầy miễn cưỡng, trước khi đi còn cố ý kéo tay áo anh, như đang tuyên bố chủ quyền.

Anh có bạn gái.

Sét đánh ngang tai.