1
Trước đêm tiệc cuối năm, tôi phát hiện tiền thưởng của mình bị thiếu mất ba trăm nghìn tệ.
Tôi đi hỏi tài vụ. Anh ta bảo: “Thưởng năm là dựa trên hiệu suất, thành tích của cô thấp hơn Hà Tĩnh – người cùng nhóm, thì đương nhiên tiền thưởng cũng phải ít hơn rồi.”
Sao! Thành tích của tôi thấp hơn cô ta?
Nhưng tôi là nhân viên kỹ thuật nòng cốt của cả nhóm, dự án nào tôi đều phải gánh. Công lao và thành quả rành rành ra đấy thì phải là tôi được lãnh thưởng cao nhất mới phải chứ.
Tài vụ nhún vai, hạ giọng nói nhỏ:
“Chị Nhiễm, có thể chị chưa biết… Hà Tĩnh và giám đốc Vi là một đôi đấy. Bên em chỉ làm theo báo cáo gửi lên thôi, chị em mình biết với nhau thôi nhé.”
Anh ta vừa nói vừa mở bảng đánh giá năm ra cho tôi xem.
Trong báo cáo cái tên Hà Tĩnh được ghi rõ ràng là “Tổng thiết kế”.
Tôi quay cuồn, quay người định về phòng tìm cô ta nói chuyện cho ra ngô ra khoai.
Ai ngờ vừa đi ngang qua phòng trà thì bắt gặp một cảnh tượng “đỏ mắt”. Tiếng rên rỉ mập mờ vọng ra khiến tôi phải khẽ ho một tiếng nhắc nhở.
Hà Tĩnh và Vi Chí Hào giật mình, lập tức tách nhau ra. Khi nhìn thấy tôi, Hà Tĩnh từ bối rối chuyển sang thản nhiên, cô ta chỉnh lại áo sơ mi xộc xệch và bước tới phía tôi.
“Ồ, thì ra là cô? Cô không biết quấy rầy người khác tình tứ là hành vi rẻ tiền nhất sao?”
“Hay là cô thích xem mấy cảnh ‘kích thích’ như vậy? Chắc ông chồng ở nhà chẳng ra gì nhỉ?”
“Không lo làm việc, lại thích rình mò đời tư người khác, Lâm Nhiễm, cô đúng là càng ngày càng trơ trẽn đấy”
Tên Vi Chí Hào đứng phía sau cũng tiếp lời:
“Đúng thế, Lâm Nhiễm! cô làm xong việc chưa? Cô có tin, tôi trừ lương cô không?”
Hai kẻ đó đứa tung đứa hứng như đang diễn kịch.
Tôi không thèm trả lời, chỉ tay lên chiếc camera trên trần nhà, rồi nói:
“Không hiểu sao mỗi lời anh ta nói ra, tôi cứ có cảm giác như đang tự chửi mình.”
“Còn nữa, đây là khu vực chung, còn ai không biết xấu hổ không lẽ tôi phải gọi đích danh.”
Vừa dứt lời, điện thoại tôi đổ chuông.
Người gọi đến là Phó Việt – sếp lớn công ty.
Tôi định từ chối, nhưng tên Vi Chí Hào đã liếc thấy:
“Sếp gọi cô đấy, chắc là nói về chuyện sa thải. Cô là người đã có con thì làm sao có thể so được với người trẻ? Chi bằng nịnh nọt tôi với Tĩnh Tĩnh, biết đâu tôi có thể nói tốt về cô trước mặt sếp.”
“Đúng đó, anh Vi là anh họ của tổng giám đốc mà.”
Tôi ngạc nhiên. Phó Việt có ông anh họ này từ bao giờ không biết?
Tôi lườm cả hai, vừa định nghe máy thì bên kia đã chủ động cúp trước.
Ngay sau đó, “ting” một tin nhắn của Phó Việt hiện lên:
【Vợ ơi, anh nhớ em rồi. Lên đây thơm anh một cái đi~】
“….”
“Hiệu suất của cô tôi đã tính tất vào cho Tĩnh Tĩnh cũng là vì muốn tốt cho cô thôi. Với thân phận như cô thì chẳng có tương lai gì đâu, chi bằng nhường cho Tĩnh Tĩnh, cô ấy có tiền đồ hơn”
Vi Chí Hào vẫn thao thao bất tuyệt, Hà Tĩnh thì đứng bên cạnh với vẻ mặt đầy đắc ý.
Tôi ngước mắt nhìn đôi gian phu dâm phụ trước mặt.
Có tiền đồ hơn?
Trong hồ sơ lý lịch thì cô ta có bằng chứng chỉ tin học cấp hai, nhưng ngay cả việc thống kê số liệu bằng Excel cơ bản cũng không không biết làm.
Tự nhận tốt nghiệp chuyên ngành thiết kế của một trường quốc tế về nghệ thuật rất danh tiếng, nhưng lại không biết tên của phần mềm dựng hình.
Có dự án nào tăng ca thì cô ta lại xếp đầu bảng về “ốm yếu”, “kiệt sức” của nhóm.
Đến khi ăn mừng cho dự án hoàn thành thì cô ta cũng là người đầu bảng về việc nịnh nọt sếp ko ai bằng.
Cái gọi là tiền đồ, là thói dụ dỗ đàn ông, cướp công người khác, rồi lên mặt tự hào về chuyện đó?
Tôi cười lạnh một cái!
“Mai là tiệc cuối năm đấy, đừng nói với tôi là phải chăm con mà không đi nha. Chồng của cô chắc không rảnh chăm con hộ đâu nhỉ ha ha ha.”
“Cô ấy đang nằm trong danh sách bị sa thải mà, đến hay không thì có khác gì đâu?”
“Chuẩn, anh Vi nói đúng ghê!”
Nói xong, Hà Tĩnh khoác tay Vi Chí Hào đi lướt qua tôi, còn cố tình hích mạnh vai tôi một cái rõ đau.
Tôi với tay túm lấy tay cô ta, giựt mạnh về phía sau.
Hà Tĩnh đang đi giày cao gót nên loạng choạng đập lưng vào tủ nước.
“Được thôi, tiền thưởng nhường cô. Vậy thì bản tổng kết năm và kế hoạch dự án tới, nhường luôn cho cô tự hoàn thành đúng hạn nghe chưa. Mấy việc đó đều là trách nhiệm của tổng thiết kế đấy.”
Cô ta mặt xanh như tàu lá chuối, lập tức liếc về phía Vi Chí Hào phía sau lưng tôi.
Tôi nhếch môi:
“Nhìn anh ta làm gì, anh ta có là con ruột sếp cũng không cứu nổi cô chuyến này đâu.”
Hà Tĩnh chỉ biết dựa hơi người khác. Nhưng một khi bị đá đúng điểm yếu, cô ta luôn là kẻ đầu tiên bại trận.