1

“Không tính giải thích cho mọi người biết chuyện đêm qua cậu tranh thủ lúc tôi ngủ mà liếm chân tôi à?”

Vừa dứt lời, cả lớp lập tức chìm vào yên tĩnh đến đáng sợ.

Cậu thiếu niên luôn cúi gằm mặt trong góc lớp từ từ ngước mắt lên, đôi mắt mở to, gương mặt vốn băng giá dường như rạn nứt.

“Tôi không có.”

Hoa khôi bước nhanh đến, trong mắt không hề có chút chán ghét nào, ngược lại còn lộ rõ vẻ ngưỡng mộ.

Tôi cứ tưởng cô ấy chỉ đùa thôi, ai dè cô ấy không nói không rằng, lập tức chuyển tiền cho tôi.

Lúc chuyển tiền, đôi tay hoa khôi nổi tiếng xinh đẹp, lạnh lùng ấy còn khẽ run lên.

Cô nắm chặt lấy tay tôi, như bấu víu được cọng rơm cứu mạng.

“Đại sư, xin cậu cứu lấy em trai tôi.”

Cô nói ba mẹ đã đưa Quý Vũ đi khám đủ các bác sĩ tâm lý lớn nhỏ trong và ngoài nước, và ai cũng nói một câu:

“Cách tốt nhất là tìm một người bạn đồng lứa, để nó cảm nhận được những điều tươi đẹp ở lứa tuổi này.”

Nhưng Quý Vũ lại ghét bất kỳ ai ngoài người nhà đến gần.

Cái tuổi này, ai chẳng sĩ diện, nên với tính khí khó chịu như Quý Vũ, căn bản không ai muốn nhận chuyện phiền toái này.

“Cậu cứ bám lấy nó đi, nói thêm một câu tôi lại cho cậu thêm một ngàn.”

Hoa khôi nắm tay tôi, như nhìn thấy vị cứu tinh.

Tôi cũng siết tay cô ấy, nhìn một ngàn kia mà như thấy Phật sống mang tiền tới tận cửa.

Chỉ là quấy rầy người ta thôi mà?

Chuyện này, tôi giỏi lắm.

Từ bé đến lớn, trong mắt thầy cô các môn, tôi chính là ruồi chuyển thế.

Hồi tiểu học, để bịt miệng tôi, cô giáo chủ nhiệm còn cố ý xếp tôi ngồi cạnh một bạn bị khiếm thính.

Ai dè sau đó, tôi lại học được thủ ngữ, len lén nói chuyện với bạn ấy dưới gầm bàn.

Tay lia lịa như ninja kết ấn, nhanh đến phát sợ.

Bạn ấy nói hăng đến mức tay suýt bị chuột rút.

Cô giáo tìm mẹ tôi, bảo rằng tôi đến chó bên đường cũng có thể bắt chuyện, kêu mẹ đưa tôi đi khám.

Công việc này đúng là dành riêng cho tôi rồi, huống chi Quý Vũ còn đẹp trai thế kia.

Tôi quay đầu nhìn Quý Vũ.

Vừa nãy cậu ta chỉ nói có ba chữ, rồi lại cúi gằm đầu xuống.

Dường như đang hối hận vì lỡ miệng, giờ chỉ dùng đỉnh đầu đen tuyền đối diện với chúng tôi.

Dương Trần, người hoàn toàn bị lơ đẹp, vẫn không chịu bỏ cuộc, lật đật chạy lại.

Cậu ta nhìn tôi nhận tiền của hoa khôi, không nói không rằng đã vươn tay giật lấy điện thoại của tôi.

“Chu Nhược, bây giờ chúng ta nên tập trung học hành đi, đừng giao du với mấy loại người không ra gì.”

Hoa khôi, người vừa mới được cậu ta gọi là nữ thần, lập tức quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng, khôi phục dáng vẻ cao quý thường ngày.

“Cậu nói ai không ra gì?”

Dương Trần nghẹn họng, chẳng nói nổi câu nào. Tôi hất tay cậu ta ra.

Trước đây sao tôi không nhận ra, Dương Trần lại là kẻ chỉ biết bắt nạt kẻ yếu thế này.

Dương Trần còn muốn nói gì đó, nhưng chuông vào lớp vang lên. Tôi nhảy chân sáo trở về chỗ ngồi.

Hôm đó, hoa khôi đã dùng “sức mạnh đồng tiền” để cho tôi và Quý Vũ ngồi cùng bàn.

“Thưa cô, em trai em vốn đến trường này là để kết bạn, em thấy Chu Nhược rất thích hợp làm bạn nó.”

“Thời tiết dạo này càng lúc càng nóng, em nghĩ trường mình cũng nên lắp thêm vài cái máy lạnh.”

Giáo viên im bặt.

Tôi chuyển sang ngồi cạnh Quý Vũ, cậu ta vẫn gục xuống ngủ.

Dương Trần ở bàn bên nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt hệt như muốn thiêu một lỗ thủng trên người tôi.

Tôi nhìn cổ Quý Vũ cả một tiết học.

Rõ ràng cậu ta vẫn tỉnh, vậy mà để tránh việc phải ngẩng đầu nhìn tôi, liền cứng cổ gục xuống, thú vị ghê.

2

Tiết hai vừa tan, tôi ghé sát tai cậu ta thì thầm.

“Quý Vũ, cậu có biết cổ cậu trắng lắm không, trắng như cổ vịt ấy, làm tôi muốn cắn một miếng…”

Có lẽ vì tôi lại gần quá, Quý Vũ run lên, đột ngột ngẩng đầu, hoảng hốt nhìn tôi.

Tôi giơ điện thoại lên, “tách” một tiếng chụp thẳng mặt cậu ta, gửi cho chị cậu ta.

Đây mà tự kỷ kiểu gì? Rõ là thú vị mà?

Mấy biểu cảm này còn sinh động hơn cả tôi.

Nhưng mấy tiết sau, tôi mới biết Quý Vũ khó nhằn cỡ nào, tôi nói gì cậu ta cũng cứ như khúc gỗ, chẳng nhúc nhích.

Cho đến khi chuông tan học vang lên, miệng tôi khô ran mà vẫn hào hứng.

Vì chưa từng có ai nghe tôi nói nhiều thế mà không mắng tôi “đồ dở hơi”.

Cho dù không vì tiền, tôi cũng đã tìm được tri kỷ.

Tôi nhìn những ngón tay trắng nõn của Quý Vũ từ tốn khép sách lại, khẽ cười.

“Tiết tiếng Anh vừa rồi, cậu giả vờ cái gì thế hả?”

Ngón tay Quý Vũ khựng lại, quay đầu liếc tôi một cái rồi đi thẳng ra ngoài.

Tôi vội xách balo chạy theo, vì lúc nãy chị cậu ta đã dặn, hôm nay tài xế nhà họ sẽ đưa tôi về cùng.

Bỗng balo bị ai đó kéo mạnh, siết đến nỗi mắt tôi trợn trắng. Quay đầu lại thì thấy Dương Trần đứng đó, mặt tối sầm.

“Nó đã không muốn để ý cậu, cậu không nhìn ra sao? Chu Nhược, cậu là con gái, không thể biết xấu hổ một chút à?”

Lần thứ hai.

Hôm nay đã là lần thứ hai.

Dù cậu ta là người tôi thầm thích lâu nay, tôi cũng không chịu nổi việc bị cậu ta sỉ nhục hết lần này đến lần khác.

Tôi nâng balo lên, nện mạnh vào mặt cậu ta.

Dương Trần sững người nhìn tôi, ngực tôi phập phồng kịch liệt.

“Cậu bị điên à? Tôi bám lấy cậu thì cậu nói tôi không biết xấu hổ, giờ tôi bám người khác cậu cũng bảo tôi không biết xấu hổ.”

“Sáng nay cậu nói gì? Nói một đứa con gái như tôi sao cứ suốt ngày nói mấy chuyện thô tục, không biết ngượng.”

Tôi tức quá bật cười. Ban đầu vốn không định tính toán chuyện này với cậu ta.

Chính cậu ta mỗi ngày tan học lại cùng tôi đi về, kể mấy chuyện dâm tục, cười ngặt nghẽo. Tôi tưởng cậu ta thích.

Thế là tôi cày đêm học đủ thứ lời ong bướm, chỉ để cậu ta chịu nói chuyện với tôi nhiều hơn.

Kết quả lại trở thành con “chó liếm” giỏi nói mấy lời thô nhất trường.

Khó hầu hạ thế, thích chết đâu thì chết đi.

Tôi hất tay cậu ta ra, nhìn Quý Vũ sắp khuất khỏi tầm mắt, nhanh chân đuổi theo.

“Quý Vũ, sao cậu không đợi tôi?”

Tôi nghiêng đầu hỏi, Quý Vũ tất nhiên chẳng trả lời, tôi liếc sang quán tạp hoá bên cạnh, quay lại ra lệnh với cậu ta.

“Đứng yên đấy, đừng có nhúc nhích.”

Điều khiến tôi kinh ngạc là, cậu ta thật sự đứng nguyên tại chỗ.

Tôi nhấc chân, đi một vòng quanh cậu ta.

“Đợi tôi, tôi đi mua cái này, không thì tôi sẽ méc chị cậu chuyện cậu lén hôn tôi.”

Quý Vũ ngước mắt nhìn tôi, lần này rõ ràng không còn hoảng hốt như sáng, nhưng đôi mắt đen thẫm vẫn bối rối dõi theo tôi.

Khi tôi cầm cây kem ra khỏi tạp hoá, liếc cái đã thấy Quý Vũ ngoan ngoãn đứng bên cạnh thùng rác chờ.

Tặc.

Tôi nheo mắt lại. Trước đây tôi cứ tưởng mình thích mẫu con trai tươi sáng như Dương Trần.

Sao kiểu cún con âm u, ngoan ngoãn như Quý Vũ cũng dễ thương thế này.

Vừa liếm cây kem, tôi vừa nghĩ.

Cuối cùng rút ra được một kết luận.

Tôi không phải thích kiểu nào, chỉ là đơn giản háo sắc thôi.