01

Lần đầu tiên gặp Trần Vọng Dã, tôi liền biết cậu ta là một kẻ khá cứng đầu.

Lúc đó, tôi đứng trước cửa biệt thự nhà họ Trần, gõ cửa:

“Xin chào, tôi là gia sư mới.”

Không một ai trả lời! Cửa hé mở một chút nên tôi đẩy cửa bước vào.

Chờ đến khi tôi nhận ra điều gì đó bất ổn thì đã quá muộn.

Một cốc nước từ trên cao đổ xuống khiến tôi ướt như chuột lột.

Ngay sau đó, vài tiếng cười đùa tùy ý của các thanh niên trẻ tuổi vang lên:

“Xem kìa, cô ta bị mắc bẫy rồi!”

“Hà Tri Lạc, đề nghị này của cậu không tồi nha!”

Cô gái tên Hà Tri Lạc ngẩng đầu lên, kiêu ngạo như khổng tước. Nhưng cô ta không thèm để ý đến bất kỳ kẻ nào, chỉ nhìn hướng lên tầng hai:

“Anh Vọng Dã thấy đặc sắc không?”

Một chàng trai đứng trên tầng hai.

Tôi thừa nhận rằng bản thân chưa bao giờ gặp một chàng trai nào đẹp trai đến vậy.

Làn da nhợt nhạt, đường nét tinh tế, tổng thể trông thật tuấn mỹ, khi rũ mắt xuống xẹt qua tia thần sắc bướng bỉnh.

Cậu ấy khẽ nhếch môi, lạnh lùng nói: “Nhàm chán!”

02

“Cậu là Trần Vọng Dã?”, tôi hỏi.

“Ừ.”

“Bọn họ là bạn bè của cậu?”

“Ừ.”

Tôi rút khăn giấy ra để lau mặt:

“Tôi là gia sư mà ba cậu mời tới. Tôi tên là Dương Văn Nguyệt, cậu có thể gọi tôi là cô giáo Tiểu Dương hoặc là chị Tiểu Dương đều được.”

Trần Vọng Dã khẽ cười nhạt, tựa như cũng chẳng thừa nhận thân phận của tôi.

Nhưng tôi không tức giận chút nào, dù cho tóc vẫn đang nhỏ giọt nước.

Tôi nện những bước chân vững vàng ổn định đi lên tầng 2.

Mọi người xung quanh không cười nổi nữa.

“Chuyện gì vậy? Sao cô ta không khóc nhỉ?”

“Chắc là bị dọa đến mất trí rồi.”

“Tớ vì cô ta mới đến đây đấy, chẳng phải mấy người trước kia đều lập tức bỏ chạy hay sao…”

Tôi đi thẳng tới trước mặt Trần Vọng Dã:

“Cảm ơn cậu với bạn bè cậu đã dành tặng tôi món quà gặp mặt này, tôi cũng chuẩn bị cho cậu một bất ngờ nhỏ.”

Tôi vặn nắp bình giữ nhiệt và dội thẳng toàn bộ lên đầu Trần Vọng Dã, không chừa một giọt nào.

Trần Vọng Dã sững sờ.

03

Không chỉ riêng Trần Vọng Dã mà cả lũ bạn bè của cậu ta cũng ch lặng.

Căn biệt thự chìm trong yên lặng.

Hà Tri Lạc là người đầu tiên hét lên:

“Cô điên rồi sao! Sao cô dám làm như vậy với anh Vọng Dã? Cô có biết, với loại sinh viên nghèo như cô, Trần gia chỉ cần tùy tiện là có thể dễ dàng bóp ch cô hay không?”

“Ồ, suýt chút nữa thì quên cô đấy!”

Tôi xách chiếc túi vải ướt lên và hung hăng liệng qua, vừa lúc đập mạnh vào người cô công chúa nhỏ Hà Tri Lạc.

Tôi biết cô ta là ai, chẳng phải là thiên kim của tập đoàn Hà thị sao? Môn đăng hộ đối với Trần gia, còn là thanh mai trúc mã của Trần Vọng Dã.

Bên ngoài còn đồn rằng bọn họ có khả năng sẽ liên hôn.

Nhưng tất cả điều đó không liên quan gì đến tôi.

Tôi đến đây làm gia sư, không phải làm nô lệ.

Ai bắt nạt tôi, tôi sẽ đáp trả.

Hà Tri Lạc chưa bao giờ chịu ủy khuất như vậy, cô ta hét toáng lên. Tôi thản nhiên rút điện thoại ra quay video.

“Cô muốn làm gì?!”

“Cho Chủ tịch Trần xem ai đang cản trở việc học hành của con trai ông ấy.”

Hà Tri Lạc sợ hãi im lặng. Cô ta biết công việc kinh doanh của gia đình vẫn cần Trần thị hỗ trợ, cô ta sợ hãi Chủ tịch Trần.

“Nếu không còn chuyện gì khác, tôi đi sắp xếp hành lý trước.”

Tôi quay đầu nhìn về phía Trần Vọng Dã.

Cậu ta hiện tại cũng giống tôi, tóc ướt sũng, những giọt nước nhỏ xuống không ngừng.

Sau khi trầm mặc ba giây, cậu ta bỗng nhiên nhếch khóe môi:

“Cô tên gì nhỉ?”

“Dương Văn Nguyệt.”

“Tôi sẽ nhớ kỹ cô.”

“Tốt nhất là cậu đừng quên!”

04

Trần Vọng Dã nhỏ hơn tôi bốn tuổi, là một học sinh yếu toàn diện, với tổng điểm thi đại học chỉ đạt 250 điểm*, con số khá phù hợp với tính cách của cậu ta.

*250 nghĩa là đồ ngốc=))

Chủ tịch Trần muốn đưa cậu ta ra nước ngoài, vì thế ông ấy tìm kiếm những gia sư giỏi để giúp cậu ta bổ túc tiếng Anh.

Ban đầu, họ mời đều là giáo viên nước ngoài.

Tiếc là Trần Vọng Dã quá nghịch ngợm, khiến tất cả giáo viên ngoại quốc đều tức giận bỏ đi.

Không còn cách nào khác, công việc này cuối cùng rơi vào tay tôi.

Tuy tôi vẫn còn là sinh viên, nhưng lúc thi đại học tôi từng đạt danh hiệu thủ khoa chuyên ngành ngôn ngữ Anh.

Bây giờ, tôi cũng là sinh viên đứng đầu khoa tiếng Anh.

Hiện tại đang là kỳ nghỉ hè, ký túc xá không cho ở lại.

Để tiện cho việc dạy học mỗi ngày, tôi buộc phải chuyển đến ở cùng nhà với Trần Vọng Dã.

Buổi chiều.

Tôi đi ngang qua phòng chơi game của Trần Vọng Dã.

Cửa không được đóng kín.

Cuộc đối thoại vang lên rõ ràng.

“Anh Dã, gia sư mới của anh thú vị thật đấy.”

“Nhìn cũng xinh đấy, hehe.”

“Cậu mù sao?” Hoắc Tri Lạc, vẻ mặt khó chịu, nói: “Cả người cô ta toát lên đầy vẻ bủn xỉn, thế mà gọi là xinh sao?”

“Đúng đấy, so với Hà đại tiểu thư thì cô ta còn kém xa lắm. Tôi cá cùng lắm cô ta sẽ bỏ cuộc trước cuối tháng.”

Trần Vọng Dã, người vẫn im lặng từ đầu, bỗng lên tiếng:

“Tôi cá ba ngày.”