1

Năm thứ bảy ở bên Phó Hàn Sinh.

Tôi lén mua một chiếc váy cưới, gom đủ dũng khí chuẩn bị cầu hôn anh.

Nhưng thật không may, hôm đó tôi đến buổi tiệc trễ vài phút.

Vừa hay nghe thấy anh đang trò chuyện với đám bạn.

“Cậu nói Trình Hy à? Đã chơi chán từ lâu rồi.”

Phó Hàn Sinh châm điếu thuốc, cười hờ hững:

“Bảy năm, đổi lại là cậu, cậu không chán sao?”

Đám người đó cũng phá lên cười:

“Nói cũng phải, bảy năm, dù là tiên nữ cũng thành vô vị.”

“Nhưng mà Trình Hy đúng là xinh thật.”

“Thân hình cũng đẹp, lần sinh nhật Hàn Sinh trước, cô ta mặc cái váy mẹ kế ấy, có gã đàn ông nào không trố mắt nhìn đâu?”

“Nói thật nhé Hàn Sinh, hồi đó cậu mê mẩn cô ta như thế, giờ thật sự bỏ được sao?”

Giọng Phó Hàn Sinh lạnh nhạt:

“Tôi lúc nào nói dối đâu.”

“Vậy… nếu tôi theo đuổi Trình Hy, cậu không để ý chứ?”

“Cứ theo đuổi.” Phó Hàn Sinh thản nhiên phả một vòng khói:

“Miễn là mấy cậu không thấy chướng mắt.”

“Giỏi quá ha, cậu không sợ mất mặt à, người Hàn Sinh còn chơi chán rồi mà cậu cũng vớ?”

Lại một trận cười vang.

Đêm đó tôi không vào phòng bao, kiếm đại lý do nói đau đầu rồi về nhà trước.

Phó Hàn Sinh chẳng hỏi thêm một câu, chỉ lạnh lùng cúp máy.

Quyết tâm chia tay, có lẽ chính là đêm ấy, tôi đã hoàn toàn hạ được.

2

Chẳng bao lâu sau, giới thượng lưu bắt đầu rộ lên tin đồn.

Phó Hàn Sinh đang theo đuổi một nữ sinh năm hai đại học, học viện biểu diễn, trẻ trung non nớt lại ngây thơ.

Anh vốn nổi tiếng ra tay rộng rãi.

Y hệt năm đó khi anh theo đuổi tôi, hận không thể công khai cho thiên hạ biết.

Nhà, xe, trang sức cứ thế mà ném ra.

Cô gái nhỏ nào từng thấy trận thế đó, chưa đầy hai ngày đã đổ gục.

Trong một bữa tiệc bạn bè tụ tập, Phó Hàn Sinh trực tiếp dẫn cô ấy tới.

Vừa vào cửa, tất cả đều im bặt.

Mấy cô bạn thân còn lo lắng nhìn tôi.

Tôi khẽ cười:

“Sao ai cũng im lặng vậy, nhìn tôi làm gì?”

Phó Hàn Sinh ôm cô gái ngồi xuống, lúc này mới liếc nhìn tôi:

“Trình Hy, hôm nay đúng dịp, anh muốn nói rõ.”

“Ừ, anh nói đi.”

“Bao năm nay hợp rồi tan cũng chẳng có ý nghĩa gì, tình cảm sớm đã nhạt rồi.”

Tôi siết chặt tay, chiếc nhẫn trên ngón giữa hằn sâu vào da thịt.

Nhưng tôi lại chẳng cảm thấy đau.

“Tiểu Tuyền còn trẻ, đơn thuần, anh thật lòng thích cô ấy, không muốn cô ấy phải thiệt thòi.”

Phó Hàn Sinh xoa đầu cô gái:

“Anh phải cho cô ấy một danh phận.”

Tôi nhẹ gật đầu:

“Ừ, em hiểu.”

“Sau này vẫn là bạn, có chuyện gì khó khăn cứ tìm anh, miễn là còn ở Kinh Thành, chuyện của em anh vẫn lo.”

“Thôi khỏi.”

Tôi khẽ cười đứng lên:

“Đã chia tay thì chia rõ, kẻo cô ấy hiểu lầm.”

Phó Hàn Sinh hơi ngạc nhiên nhướng mày, một lúc sau mới nói:

“Cũng phải.”

“Vậy các anh cứ tiếp tục đi, em về trước.”

“Để tài xế đưa em nhé?”

“Không cần đâu, em bắt xe là được.”

Tôi bước ra khỏi phòng, tiện tay khép cửa, liền nghe thấy có người hỏi:

“Thế các cậu nghĩ lần này Trình Hy chịu được bao lâu?”

“Hai ngày?”

“Lần này cô ấy có vẻ thật sự giận rồi, tôi cược một tuần.”

Phó Hàn Sinh liếc nhìn cánh cửa chưa đóng hẳn, cười lạnh:

“Không quá ba ngày, cô ấy sẽ lại khóc lóc quay về.”

“Bao nhiêu năm nay chẳng phải vẫn vậy, thật nhìn phát chán.”

“Đúng thế, Trình Hy sao rời nổi cậu, ai mà chẳng biết cô ta yêu cậu phát điên…”

Tôi tự giễu cười, siết chặt túi xách, bước nhanh về phía thang máy.

3

Về lại căn hộ, tôi vào phòng thay đồ, lấy chiếc váy cưới từ góc tủ ra.

Trông ngóng suốt nửa năm mới được cầm trên tay, chỉ tiếc là, mãi mãi chẳng có cơ hội mặc.

Váy này đặt may riêng, không thể trả lại.

Thế là tôi dứt khoát lấy kéo, cắt nát nó.

Dù sao, để ở đây cũng chỉ chướng mắt Phó Hàn Sinh mà thôi.

Trước khi rời đi, tôi tháo nhẫn, đặt lên bàn trà.

Đồ mang theo cũng không nhiều, ngoài vài món cá nhân, những thứ còn lại tôi chẳng cần.

Nghĩ một lúc, tôi lại để lại cho Phó Hàn Sinh một mảnh giấy.

Nói rằng căn nhà này và tất cả bên trong, anh có thể tùy ý xử lý, không cần hỏi ý tôi.

Tôi đặt vé máy bay chuyến rạng sáng, bay đến Cảng Thành.

Người bạn thân nhất của tôi đã lấy chồng về đó từ cuối năm trước, vừa hay có thể đến tìm cô ấy giải khuây.

4

Bạn thân hẹn tôi đi dạo phố, uống trà chiều.

Tối còn có một buổi tụ họp nhỏ, toàn bạn cũ, bạn học trước đây.

Sau vài vòng rượu, lại có người đẩy cửa bước vào.

Mấy cô bạn gái lập tức mắt sáng lên:

“Thẩm Lương Châu? Thật hiếm thấy đấy.”

“Đúng rồi đại ca, tối nay sao anh lại ghé qua thế?”

“Vừa khéo bàn chút việc ở phòng bên, nghe nói bạn cũ tụ tập, nên qua góp vui.”

Thẩm Lương Châu vừa nói, ánh mắt khẽ dừng lại ở một chỗ nào đó, rồi mới chậm rãi dời đi.

Bạn thân len lén nhéo tôi một cái:

“Hy Hy, Thẩm Lương Châu là tới vì cậu đấy hả?”

Tôi lim dim mắt, nhìn người đàn ông kia.

Cao hơn cả Phó Hàn Sinh, mặc một chiếc áo khoác đen, bên trong là bộ vest cùng tông.

Ngũ quan vô cùng tuấn tú, dáng người cao lớn, đôi chân dài đến kinh ngạc.

Tôi nheo mắt ngắm anh ta một lúc, mới thu lại ánh nhìn, lắc đầu:

“Không đâu, mấy năm nay chúng tôi có liên lạc gì đâu.”

Nhưng bạn thân mặc kệ, quay sang gọi Thẩm Lương Châu:

“Đại ca Thẩm, lát nữa có thể phiền anh đưa Hy Hy về không?”

“Chúng tôi đều uống rượu rồi, gọi xe công nghệ tôi cũng không yên tâm để cô ấy đi một mình.”

Tôi ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Lương Châu.

Ánh mắt anh cũng vượt qua đám người, rơi thẳng lên mặt tôi.

Khoảng hai giây sau, tôi thấy anh gật đầu:

“Được.”

“Cảm ơn đại ca nha!”

Bạn thân cười tít mắt ngồi xuống, ghé sát tai tôi thì thầm:

“Hy Hy, ngủ một người đàn ông bảy năm, sao cũng không lời.”

“Phó Hàn Sinh còn ba lòng hai dạ ong bướm bên ngoài, cậu sao không thể bắt đầu tình yêu mới?”

“Với lại, Thẩm Lương Châu thế này là cực phẩm rồi đấy, không ngủ phí lắm.”

“Biết sao anh ta sẽ ngủ với tớ?”

“Ánh mắt anh ta nhìn cậu như muốn lột sạch vậy bảo bối.”

“Tin tôi đi, tôi hẹn hò mười tám lần rồi, kinh nghiệm hơn cậu.”

Thẩm Lương Châu lái xe đưa tôi về khách sạn.

Đến dưới khách sạn, tôi tháo dây an toàn, nói lời cảm ơn:

“Cảm ơn anh đã đưa tôi về tối nay.”

Thẩm Lương Châu nghiêng đầu nhìn tôi:

“Khách sáo.”

Tôi đẩy cửa xe, định xuống, bỗng nhớ lại những lời Phó Hàn Sinh từng nói hôm nào.

Như ma xui quỷ khiến, tôi buột miệng:

“Muốn lên uống chén trà không?”