1

Kỳ nghỉ hè, tôi cùng thầy giáo ra ngoài đào đất, đến khi về trường mới phát hiện bài viết mình đăng đã bị bê lên diễn đàn trường, lan truyền khắp nơi.

Bạn cùng phòng, Trần Yên, đắc ý vỗ vai tôi:
“Miêu Miêu à, cậu nổi tiếng rồi đấy! Giờ cậu là nhà văn nổi tiếng của trường mình rồi, nhớ đừng quên công lao của tớ nha!”

Tôi đăng nhập vào diễn đàn trường, quả nhiên… nổi đến mức không thể tin được!

Một bài đăng nguyên si bài viết của tôi, kèm theo ảnh chụp màn hình, đã xây được hơn chục ngàn tầng bình luận.

Tôi nghi ngờ toàn bộ hội “ông chú” trong trường đều đổ xô vào bài viết này mất rồi.

Mấy bình luận được thả tim nhiều nhất là:

[Trời má ơi! Tác giả “Đào Đào Nhục” mà tui mê bấy lâu nay, lại là người cùng trường?!]

[Có ai biết đại thần học viện nào không? Văn phong thế này, mù đoán chắc là dân Văn học.]

[Đại thần ơi, thích truyện của cậu lắm! Có thể ký tặng cho tui một chữ không?]

Vừa lướt xem, khóe môi tôi đã nhếch lên một cách không thể kiểm soát nổi, đến nỗi AK47 cũng không đè nổi.

Bao nhiêu năm cặm cụi viết lách, cuối cùng tôi cũng sắp được ký tặng chữ đầu tiên rồi sao?!!

Tim đập thình thịch, tay run bần bật!

Tôi phấn khích định comment tiết lộ tên thật và học viện của mình.

Nhưng đúng lúc ấy, khóe mắt tôi liếc thấy một bình luận kỳ lạ ở dưới:[Nam chính trong truyện này, có phải trùng tên với đại ca trường mình Tạ Trần không?]

[Bạn phía trên à, lớn đầu rồi mà còn tin có đại ca trường? Chẳng qua là tính khí hơi xấu một tí, mới đập gãy tay người ta trong trận bóng rổ, rồi còn đổ nguyên tô mì cay siêu cấp lên đầu người chửi mình thôi!]

[Tôi nghe nói có lần ở đại hội thể thao, có đứa gọi nhầm tên Tạ Trần, thế là bị một đấm cho bay màu. Lần này “Đào Đào Nhục” tiêu đời rồi!]


Gọi nhầm tên cũng bị đánh?

Vậy thì tôi lấy tên anh ta viết truyện sắc… chẳng phải càng chết thảm hơn à?

Chỉ nghĩ tới thôi mà tôi đã nuốt nước bọt đánh ực một cái, trái tim cũng lạnh mất nửa.

Tôi cúi đầu nhìn đôi tay đang lơ lửng trên bàn phím, run rẩy rút tay lại.

May quá, may mà chưa kịp lộ thân phận!

Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm xong thì sau lưng, Trần Yên đột nhiên kích động đập vai tôi:

“Miêu Miêu, mau nhìn nè! Tạ Trần vừa để lại bình luận dưới bài đăng rồi!”

Một cơn điềm xấu dâng lên tận óc, tôi quay đầu nhìn màn hình.

Quả nhiên ngay dưới bài đăng, xuất hiện một bình luận mới tinh.

ID chỉ có đúng một chữ: “Trần”.

Ảnh đại diện thì dễ thương cực kỳ, là một con lợn nước capybara đang cười ngu ngơ, nhưng giọng điệu trong lời nhắn thì lạnh đến rợn người:

[Bạn Đào Đào Nhục, cho cậu ba ngày, đến Học viện Công nghệ tìm tôi tự thú. Nếu không… tự gánh hậu quả.]

 

2

Cổ họng tôi như bị một bàn tay to lớn bóp nghẹt, thở cũng không nổi.

Chỉ mới bị thầy giáo lôi đi đào đất có một chuyến thôi mà, sao lúc về mọi thứ đã đảo lộn hết rồi?!

Nghĩ tới đây, tôi gục đầu xuống bàn phím, thảm thiết gào thét trong tuyệt vọng.

Bạn cùng phòng, Trần Yên, đứng bên cạnh cũng áy náy nhận lỗi:
“Miêu Miêu… xin lỗi nha… Tớ thấy cậu viết truyện hay quá, không kiềm được nên mới đăng lên diễn đàn trường. Ai dè lại thành ra thế này…”

Nghe nhắc tới chuyện này, tôi ngồi thẳng dậy, ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm vào cô ấy.

Trần Yên nuốt nước bọt cái ực, vội vàng dỗ dành:
“Cậu yên tâm! Không ai biết cậu là Đào Đào Nhục đâu! Tạ Trần cũng không tìm ra được đâu mà!”

Tôi bật cười lạnh:
“Oh, nhưng vấn đề là anh ta học Công nghệ thông tin đấy.”

Chỉ cần vài dòng code thôi, là có thể lần theo đường mạng tới tận nhà tôi cho mà xem.

Tôi tiếp tục xõa tóc, trừng mắt thi triển chiêu thức “Sadako nhìn chằm chằm”.

Bị tôi nhìn đến mức da đầu tê rần, Trần Yên luống cuống tìm cách chữa cháy:
“À đúng rồi! Bài đăng đó là dùng tài khoản của tớ mà đăng! Dù có lần ra IP, thì người bị tìm ra cũng chỉ có tớ thôi! Miễn là tớ không khai, thì cậu vẫn an toàn!”

Nói xong, cô ấy đắc ý nhướng mày với tôi như vừa lập được công trạng lớn.

Tôi mặt không biểu cảm:
“Ồ, vậy nếu anh ta dí dao vào cổ cậu, cậu còn không khai à?”

“Chuyện đó thì…” Trần Yên gượng cười ha ha hai tiếng, không dám nói tiếp.

Đấy, con người với nhau, đúng là không thể tin được mà!

Xem ra, dựa vào bạn cùng phòng thì chỉ có chết sớm hơn, tôi đành phải tự nghĩ cách cứu mình thôi.

Đang vắt óc suy nghĩ thì ánh mắt tôi vô tình lướt qua một mẩu quảng cáo trên diễn đàn:

[Câu lạc bộ Quyền Anh trường A, người bạn thân tín nhất bảo vệ mạng sống cho bạn! Chỉ với 1999 tệ, bảo vệ tận tình từng mạng nhỏ của bạn!]

 

 

3

Không thể chần chừ thêm, tôi chụp đại một cái túi rác trùm lên đầu, rồi cắm đầu chạy nước rút thẳng tới câu lạc bộ quyền anh!

Lúc ấy đang là buổi chiều, trong câu lạc bộ có không ít người tập, ai nấy đều giật mình khi thấy dáng vẻ thảm hại của tôi.

Nghe tôi trình bày nguyện vọng, cả đám lập tức nhìn nhau, im phăng phắc.

Cuối cùng, một người lên tiếng xác nhận:
“Ý bạn là… vì Tạ Trần muốn xử bạn nên bạn muốn thuê vệ sĩ bảo vệ mình?”

Tôi gật đầu cái rụp.

Thấy sắc mặt bọn họ càng lúc càng khó xử, tôi bèn khó hiểu hỏi lại:
“Sao vậy? Có vấn đề gì à?”

Cả nhóm vẫn im thin thít. Tôi bèn quyết định chơi chiêu khích tướng, nhíu mày nghi hoặc:
“Chẳng lẽ… các anh sợ đánh không lại Tạ Trần?”

Vừa dứt lời, một cậu em da ngăm đen chịu không nổi, nhích ra khỏi hàng:
“Chị ơi, chị có biết Tạ”

Cậu ta còn chưa kịp nói hết câu thì từ phía sau vang lên một tiếng quát trầm ấm:
“Tụ tập ở đây làm gì? Tháng sau thi đấu thành phố rồi, không lo tập luyện đi!”

Giọng nói trầm thấp, mang theo chút từ tính.

Tôi quay đầu nhìn theo tiếng gọi, lập tức đập vào mắt là một thân hình vai rộng eo thon.

Quần thể thao màu xám nhạt, phần thân trên trần trụi để lộ cơ bụng tám múi gọn gàng, đường nét cơ thể rắn chắc đầy cuốn hút.

Có lẽ vừa mới tắm xong, giọt nước còn đọng lại trên mái tóc ngắn, từng giọt lăn xuống hõm ngực sâu thẳm, rồi tiếp tục men theo mà tụ lại ngay phần bụng dưới hơi nhô lên…

Lồng ngực tôi như bị ai đó bóp chặt một nhịp.

Tôi ngẩng đầu nhìn khuôn mặt góc cạnh, sắc sảo kia, lại cúi xuống liếc qua cái “cục” lộ rõ dưới lớp vải mỏng.

Gương mặt tôi lập tức đỏ bừng như bị thiêu đốt!

Mẹ nó, chẳng phải đây chính là nguyên mẫu nhân vật nam chính tôi từng viết trong truyện sao?!

Các người thật biết chơi trò thử thách cán bộ đấy nhỉ?!

“Cô là ai?” Anh chàng đẹp trai lười biếng liếc xéo tôi.

Tôi ho nhẹ một tiếng, cố rút mắt khỏi khu vực nguy hiểm, lễ phép trả lời:
“Chào anh, tôi… đến thuê vệ sĩ.”

Cậu em da ngăm ở bên cạnh vội vàng xen vào:
“Đại ca, chị ấy nói mình đang bị Tạ Trần truy đuổi nên muốn tìm người bảo vệ.”

“Ồ?”

Ánh mắt anh đẹp trai lướt qua mặt tôi, trong ánh nhìn còn mang theo vài phần hứng thú, khẽ cong môi hỏi:
“Cô chắc là mình quen Tạ Trần chứ?”

Nụ cười kia, phối hợp với gương mặt sắc nét lạnh lùng, thật sự có sức công phá cực mạnh!

Tôi bị vẻ đẹp đó làm cho choáng váng, chẳng kịp nghĩ kỹ, liền lật hết toàn bộ câu chuyện mình bị truy sát ra kể không thiếu một chữ.

Dù sao cũng phải xây dựng lòng tin trước đã!

Không biết có phải tôi nói quá tóm gọn không, mà sắc mặt anh ta lúc nghe xong lại như đang đấu tranh nội tâm.

Mãi đến khi tôi dứt lời, anh ấy mới nhướng mày, như bừng tỉnh đại ngộ:
“Hóa ra… cô chính là ‘Đào Đào Nhục’ nổi tiếng trên diễn đàn trường à?”

Còn chưa kịp phản ứng, anh ấy đã khẽ nhếch môi, dứt khoát kết luận: “Được! Việc này, tôi nhận!”