1

Tôi vô tình bắt gặp Cảnh Tuấn và cô gái nghèo hôn hụt.

Trong căn phòng riêng mờ tối.

Anh tựa lười biếng ở góc sô pha, nhắm mắt lại, gương mặt tuấn tú chìm trong bóng tối.

Cô gái mặc váy trắng đứng cạnh, hai tay chống bên người anh, rụt rè cúi xuống, muốn ghé sát.

Đúng lúc đó tôi đẩy cửa bước vào, cô ta giật mình, hoảng loạn quay lại nhìn tôi.

Đôi mắt ướt như con nai con bị dọa sợ.

“Niên Gia, tớ…”

Tôi đi lướt qua cô ta, tới trước mặt Cảnh Tuấn.

“Tài xế tới đón em rồi, chú bảo em tiện thể đưa anh về.”

Anh khoác chiếc áo bên cạnh lên người, đi theo tôi ra ngoài.

Đêm khuya, hành lang chẳng mấy ai.

Anh thuận tay khép cửa lại, nhưng không đi tiếp mà tựa vào đó, lười nhác đứng.

“Cô ta suýt nữa thì hôn anh rồi.”

“…”

Tôi im lặng.

Trong giọng anh bỗng thêm vài phần bực bội.

“Cô ta rất nhát, khó khăn lắm mới lấy đủ can đảm để làm vậy.”

Tôi mở khóa điện thoại, đưa cho anh xem giờ cùng tin nhắn chú gửi, khẽ giải thích.

“Thật sự là chú bảo em tiện thể đón anh.”

Anh liếc một cái, thờ ơ đáp.

“Ờ.”

“Tôi đã trưởng thành, thi đại học xong rồi, ông ấy chẳng quản nổi tôi nữa đâu, em có mách cũng vô ích.”

Ánh đèn lập lòe quét qua, rọi sáng đôi mắt anh.

Má anh hơi đỏ.

Anh say rồi.

Tôi siết tay vào ống tay áo, giọng nhỏ như muỗi.

“Nhưng mà…”

Anh cắt ngang lời tôi.

“Em tự về đi.”

“Còn nữa—”

Ngón tay anh gõ vài cái trên điện thoại.

“Đây là năm triệu, em đi du học đi, đừng xuất hiện ở nhà tôi nữa.”

“Về sau chúng ta đừng gặp lại.”

“Niên Gia, tôi thật sự rất ghét em.”

Anh sẽ không muốn gặp tôi nữa.

Mắt tôi lập tức đỏ lên, cúi đầu, cố nuốt nước mắt.

“Được.”

Cảnh Tuấn xoay người đi vào phòng riêng, mạnh tay đóng cửa.

Tôi mở app ngân hàng xác nhận con số.

Cuối cùng không nhịn được, ngồi xổm xuống, lấy tay che miệng, “huhu” bật cười thành tiếng.

Tốt quá rồi.

Cuối cùng cũng mắc câu.

2

Cảnh Tuấn đã ghét tôi từ lâu lắm rồi.

Anh cho rằng tôi và mẹ đều nhắm vào tiền nhà họ Cảnh.

Vậy thì anh thông minh thật.

Năm tôi mười bốn tuổi, anh thả hai con thạch sùng lên giường tôi, định dọa cho tôi bỏ nhà đi.

Tôi bị dọa khóc.

Chú để dỗ tôi, lại cho thêm tiền tiêu vặt.

Vừa thấy tiền, tôi đã vui liền.

Năm tôi mười sáu, tôi và Cảnh Tuấn được sắp xếp học cùng một trường cấp ba.

Anh không muốn ở cùng lớp với tôi, lại không muốn bị chú đánh rồi phải dỗ dành tôi.

Nên anh bỏ qua hết các bước khác.

“Hai trăm ngàn.”

“Em chuyển khỏi lớp này đi.”

Năm lớp 10, tôi đi.

Năm lớp 11, tôi lại quay về.

Anh đâu nói thời hạn đâu.

Khi tôi mang cặp quay lại lớp, sắc mặt Cảnh Tuấn đen thui.

Cậu bạn bàn trước của anh cười hì hì.

“Á Tuấn, em gái cậu kiên trì thật đấy.”

Cảnh Tuấn lạnh giọng:

“Cô ta không phải em gái tôi.”

Mọi người đều cười đầy ẩn ý.

Cảnh Tuấn nhìn tôi, nhíu mày.

“Rốt cuộc em muốn thế nào mới chịu biến mất khỏi mắt tôi?”

Mắt tôi đỏ hoe:

“Anh ghét em đến vậy sao?”

Anh giơ tay làm dấu số.

Tôi cắn môi.

“Xin lỗi, hôm nay em đi nhầm lớp.”

3

Tôi phát hiện ra một cơ hội làm ăn.

Cảnh Tuấn thực sự rất giàu, mẹ anh từ bên nước ngoài đã sắp sẵn tất cả con đường cho anh.

Khi anh chơi golf, tôi làm “nhóm tạo khí thế” ở bên, cầm nước và áo khoác cho anh.

Vậy mà anh lại chất vấn tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt đầy ánh sao lấp lánh.

“Em chỉ là ngưỡng mộ anh thôi, không được sao?”

Anh chuyển tiền cho tôi.

“Rảnh thì đi đâu đó mà chơi. Đừng có quấy rầy tôi.”

Thôi thì đành vui vẻ nhận lấy.

Tôi bám lấy Cảnh Tuấn hơn một năm.

Ai ai cũng biết anh có một cô em gái kế như thế, thậm chí còn đùa rằng lần sau đến thăm anh chắc phải ghé khoa xương trước.

Lâu dần, Cảnh Tuấn cũng lười giải thích, chỉ một mực lấy tiền đuổi tôi đi.

Nhưng tôi đâu đời nào bỏ được cái máy rút tiền của mình.

Lễ thành niên của Cảnh Tuấn, anh uống rượu.

Sau khi từ khách sạn về, tôi một tay bưng canh giải rượu, một tay đỡ anh.

Mong sao anh say tới nỗi hoa mắt, chuyển khoản thừa thêm một con số.

Anh nheo mắt, cúi đầu nhìn tôi, bỗng mở miệng.

“Niên Gia, em đúng là giỏi toan tính, nhiều mánh khóe.”

Trong giọng còn pha chút giễu cợt.

Bước chân đang leo lên bậc thang của tôi khựng lại.

Bị mắng thì phải tính thêm tiền.

Không ngờ anh đột ngột siết eo tôi, tiện tay tắt đèn, đè tôi vào lan can cầu thang xoắn rồi hôn xuống.

Tầm nhìn lập tức tối sầm.

Chỉ còn lại đôi mắt anh phóng đại trước mắt.

Hơi thở của anh như gió bão ập tới.

Tôi sững người, lập tức đẩy anh ra, cái bát trên tay “choang” một tiếng rơi xuống đất, lăn dài xuống cầu thang.

Bố dượng đứng trên lầu hỏi:

“Gia Gia, sao vậy con?”

Tôi nén giọng run run, uất ức khóc như thường lệ:

“Anh ấy say rồi, nổi nóng, làm vỡ bát của con.”

Cảnh Tuấn cúi đầu, tựa vào lan can, không nói một lời trong bóng tối.

Bố dượng thở dài.

“Nó vẫn vậy đấy, hễ say là phát điên. Con đừng bận tâm, về nghỉ trước đi, để chú đưa nó lên.”

Tôi vội chạy về phòng mình.

Ba giờ sáng.

Cảnh Tuấn nhắn cho tôi.

【Xin lỗi.】

【Không nhìn rõ, tưởng em là người khác.】

Lần đầu tiên anh xin lỗi tôi.

Nhưng chỉ là một sự sỉ nhục.

Kèm theo đó là chuyển khoản.

Tôi không nhận, cũng chẳng trả lời.