1

Tôi nhìn người đàn ông đang nằm dưới đất, ngủ ngon lành như chẳng có chuyện gì.

Không nói gì, chỉ lấy điện thoại ra, thẳng tay bấm gọi 115.

“Xin chào, ở đây có người bị ngất xỉu, địa chỉ là—”

“Bốp!” một tiếng.

Người vừa còn rất “an nhiên” kia đột nhiên bật dậy.

Nhanh như chớp giật lấy điện thoại, tắt luôn cuộc gọi của tôi.

Chúng tôi mắt to trừng mắt nhỏ cả nửa ngày.

Sự kiên nhẫn của tôi hoàn toàn cạn sạch, giọng cũng mất kiên nhẫn hẳn:

“Đàm Hằng, rốt cuộc anh đang làm trò gì vậy?”

Nhìn vào đôi mắt vừa trong veo vừa ngu ngốc kia, tôi lại càng tức đến đau gan.

Không hiểu ông nội tôi ngày trước nghĩ cái quái gì, hăng hái cùng chiến hữu định luôn cái hôn ước này.

Học xong tiểu học, tôi bị đưa ra nước ngoài.

Hoàn toàn không biết mình có một hôn ước, càng chưa từng gặp mặt vị hôn phu kia.

Đến khi ông nội ở nhà tuyệt thực, ép tôi phải về nước thương lượng chuyện hôn sự.

Kết quả thì sao?

Con rể tương lai ông nội ưng ý giờ đã lớn, có chính kiến của mình, sống chết đòi huỷ hôn.

Ở nhà thì lăn lộn ăn vạ, khoá cửa tụng kinh.

Bố mẹ Đàm Hằng thương con, chỉ đành mang lễ đến tận nơi xin lỗi, mong có thể huỷ thoả thuận.

Lần này gặp mặt, Đàm Hằng bị bố mẹ ép đến để xin lỗi riêng tôi, tiện thể bàn bạc phân chia tài sản mà ông nội hai bên chuẩn bị cho “con cháu kết thông gia”.

Ai ngờ đâu, người đàn ông này nhìn thì cao ráo, đẹp trai.

Mà ngay từ lúc bước vào cửa đã như phát bệnh.

Không nhắc nửa câu đến chuyện huỷ hôn, miệng mở ra là bắt đầu lảng sang đủ chuyện.

Hết hỏi tôi thích ăn gì, lại hỏi tối nay, ngày mai, mốt, bữa kia có rảnh không.

Thấy cà phê sắp tràn vì cậu ta cho quá nhiều đường, tôi không nhịn được lên tiếng ngăn.

Kết quả tên ngốc đó vừa nói xin lỗi vừa thò tay lấy luôn viên đường trong ly tôi bỏ vào miệng.

Tôi chỉ biết trợn mắt há mồm nhìn.

Muốn nhanh chóng kết thúc vụ huỷ hôn này, tôi phải lòng vòng kéo câu chuyện về chuyện làm ăn của hai nhà.

Dù sao cũng là gia tộc lớn, vì chuyện này mà làm sứt mẻ quan hệ cũng không đáng.

Chữ “huỷ hôn” sắp ra khỏi miệng.

Thì Đàm Hằng đột nhiên bật dậy, tay ôm đầu, la lớn:

“Anh tự nhiên thấy mông đau quá!”

“… Mông anh mọc trên đầu à?”

Nhận ra lời nói dối bị bóc trần, mặt Đàm Hằng đỏ bừng.

Một giây sau,

cậu ta trợn trắng mắt, chỉ vào ly cà phê trước mặt, run run ngã xuống đất:

“Có người bỏ thuốc độc vào đó! Anh hình như sắp chết rồi! Dù sao hôm nay cũng không thể cùng em huỷ hôn được đâu!”

Bên cạnh, nhân viên phục vụ trừng mắt to như chuông đồng, mặt đầy vẻ “đang bị vu oan”.

Tôi phất tay, ra hiệu cho phục vụ không cần để ý.

Kịch đã diễn đến mức này rồi.

Cậu ta tính toán gì, ai mà chẳng rõ.

Không muốn huỷ hôn nữa chứ gì.

Cậu ta muốn huỷ thì huỷ, không muốn thì không.

Trên đời làm gì có chuyện tốt đẹp theo ý một phía như vậy.

Tôi ngồi lại ghế, nhìn tên ngốc dưới đất đang cố “nhả bọt mép” diễn trò.

Ung dung nhấp ngụm cà phê nay ngọt hơn thường lệ.

Đúng là thiếu gia được nuông chiều từ bé.

Mặt dày cũng là vô địch.

2

Nằm lăn ra đất suốt nửa tiếng đồng hồ, sắp sửa chìm vào giấc mơ rồi mà vẫn không nhúc nhích.

Tôi lấy điện thoại ra, giả vờ giả vịt bấm gọi 115.

Giấc ngủ của cậu ta lập tức tan biến.

Giờ thì đứng trước mặt tôi, ấp a ấp úng, giọng nhỏ như muỗi kêu:

“Không huỷ hôn… được không?”

“Không.” Tôi dứt khoát.

Ghét đồ ngốc.

Dù có là đồ ngốc đẹp trai.

Tôi lặp lại lần nữa:

“Tôi nói không.”

“Á!”

Mặt Đàm Hằng tái nhợt, lần này chẳng còn lấy tay ôm đâu nữa, bởi vì—

Cậu ta co giò chạy mất.

Vừa chạy vừa la:

“Ông nội anh sắp đẻ rồi! Bà nội tan học rồi! Anh không nói với em nữa!”

Tôi: ?

3

Bảo sao tôi nói cậu ta đúng là đồ ngốc.

Nghĩ đủ mọi cách để thoát cái hôn ước này.

Áo vest của cậu ta còn rơi trên ghế.

Nghĩ bụng tiện thể cầm luôn, vừa hay ghé chào ông nội Đàm.

Vừa xuống xe đã thấy Đàm Hằng lén lút lảng vảng trước cửa.

Nhìn thấy tôi, cứ như gặp ma, mặt mũi hoảng loạn:

“Sao em đuổi theo giết anh thế! Để anh nghĩ thêm cách đã mà!”

Tôi giơ chiếc áo lên: “Áo của anh rơi—”

Cậu ta chẳng nghe thấy, thoắt cái đã biến mất hút.

Tôi hít sâu một hơi, lười so đo, liền giơ tay gõ cửa nhà họ Đàm.

Vào trong, thấy ông nội Đàm đang cho cá ăn bên hồ.

Nói dăm ba câu, ông cụ bỗng cúi đầu thở dài:

“Là thằng cháu mất phúc của ông, hồi nhỏ còn nói thích con, lớn cái quên luôn.”

Đàm Hằng nhỏ hơn tôi mấy tuổi.

Nói thích hả?

Cho dù là hồi năm sáu tuổi lảm nhảm cũng chẳng tính.

Tôi cười khẽ: “Lời trẻ con mà ông, đâu có đáng kể.”

Ông cụ xua tay: “Thôi vậy, cũng coi như nhà họ Đàm chúng ta thiếu con rồi. Tàng Tàng muốn gì cứ nói thẳng!”

“À đúng rồi, lần này về nước, chuyện học bên kia con thu xếp ổn cả rồi chứ? Không quay lại nữa đúng không?”

Tôi gật đầu: “Dù hơi gấp, nhưng xong hết rồi. Giờ về là tính tiếp quản sản nghiệp nhà mình.”

Ban đầu dự định hai tháng nữa mới về nước.

Nhưng ông nội tôi ở nhà tuyệt thực, ba ngày không ăn nổi một hạt cơm, làm tôi cuống cuồng xử lý công việc, vội vã bắt chuyến bay sớm nhất trở lại.

Mà đúng là ba ngày không ăn cơm thật.

… Vì ông uống súp liền ba ngày.

Thấy tôi về, ông chạy như bay, mắt sáng rỡ, còn hỏi tôi có muốn làm một bát không.

Xét theo một kiểu nào đó, thật chẳng trách ông nội tôi thích Đàm Hằng.

Một ông già tinh quái.

Một thằng ngốc hai lúa.

Biết Đàm Hằng đòi huỷ hôn, ông nội tôi trở mặt liền, nói phải sang tận nhà lột da thằng nhóc thối đó.

Nghĩ đến chuyện tối nay ông nội nói sẽ tự tay nấu canh cho tôi, khoé môi tôi khẽ cong lên.

Tôi đặt áo khoác sang bên, “Ông nội Đàm, con xin phép về trước, lần sau lại đến thăm ông.”

Đi ngang qua vườn hoa, bên phải chợt vang lên tiếng la chói tai:

“Con không cần biết! Nếu không cưới được cô ấy làm vợ, con chết cho coi!”