1
Bảy giờ năm mươi chín phút sáng, vị trưởng phòng mới nhậm chức của công ty, Chu Miên Miên, đang đứng cau mày ở cửa.
Tôi quẹt thẻ đúng giờ vào làm, nhưng lại bị cô ta chặn lại.
“Đi làm đúng giờ thế à? Trương Thi Dật, cô thế này mà cũng đòi cạnh tranh chức trưởng phòng sao?”
“Nếu không phải công ty cử tôi tới quản lý, thì cái tác phong này đã bị những người như cô làm cho bại hoại hết rồi!”
“Là một tổ trưởng mà không làm gương, đúng là sâu mọt của chốn công sở, là thứ cặn bã của xã hội.”
Giọng điệu của cô ta như thể tôi vừa phạm phải tội ác tày trời.
Chỉ vì tôi đi làm đúng giờ thôi sao?
Không phải, cô ta đang cố tình nhắm vào tôi.
Trước đó, tôi vốn là ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí trưởng phòng.
Tôi cũng đã hỏi riêng bố mình, liệu tôi có cơ hội cạnh tranh vị trí đó không.
Khi ấy, bố tôi đã hài lòng nhìn vào thành tích của tôi sau khi vào công ty con, gật đầu thừa nhận rằng đó là vị trí tôi xứng đáng có được.
Thế mà trớ trêu thay, bảy giờ năm mươi tám phút sáng, trong nhóm chat của công ty lại nhận được một văn bản dấu đỏ.
Trên quyết định bổ nhiệm trưởng phòng, ba chữ Chu Miên Miên được in rõ mồn một.
Một trưởng phòng được “nhảy dù” xuống, ngày đầu tiên nhậm chức đã muốn giết gà dọa khỉ.
Màn kịch hôm nay chính là để nhắm vào đối thủ cạnh tranh là tôi đây.
Tiếc là hôm nay, tôi chẳng hề đi muộn.
“Trưởng phòng Chu, tôi đi muộn sao?”
“Công ty quy định tám giờ quẹt thẻ vào làm, chẳng lẽ ngày đầu tiên nhậm chức mà chị đã thay đổi cả quy chế của công ty rồi à?”
“Được thôi, chị nói xem công ty mấy giờ vào làm? Văn bản ở đâu? Chị bảo phòng hành chính gửi vào nhóm chat đi, để tôi còn tuân theo quy định.”
Có lẽ cô ta không ngờ tôi lại dám bật lại thẳng thừng như vậy, tức đến mức mặt đỏ bừng lên: “Cô đi làm sát giờ mà còn lý sự à?”
“Tôi là lãnh đạo của cô, tôi nói cô đi muộn là cô đi muộn.”
“Cô dám không phục tùng mệnh lệnh của cấp trên?”
Thấy vẻ mặt bình thản của tôi, Chu Miên Miên có chút mất kiểm soát mà giậm chân.
“Trương Thi Dật, cô đi làm muộn là vi phạm nghiêm trọng quy chế công ty, lại còn cãi láo với cấp trên.”
“Cô bị sa thải rồi, từ ngày mai không cần đến làm nữa!”
Chỉ thế thôi sao?
Như một đứa học sinh tiểu học vậy, thật không biết cô ta làm trưởng phòng kiểu gì.
Tôi cười khẩy rồi đẩy cô ta ra: “Được, chị bảo phòng nhân sự tính lương N+1 cho tôi.”
“Còn việc gì nữa không? Nếu không thì tôi vào làm đây.”
“Dù sao thì chị vẫn chưa sa thải được tôi, lát nữa tôi còn phải tiếp khách, không rảnh lãng phí thời gian với chị ở đây.”
Chu Miên Miên không cản được tôi, tức tối gõ liên tục gì đó trên điện thoại.
Đây là đang mách lẻo với ai vậy?
Tôi có chút nghi hoặc quay đầu nhìn cô ta.
Văn bản dấu đỏ kia đúng là giấy tờ chính thức của công ty, thậm chí hệ thống nội bộ cũng đã đăng quyết định bổ nhiệm này. Rõ ràng chức trưởng phòng đã là ván đóng thuyền, tại sao lại đột ngột bị một người “nhảy dù” thay thế?
Đến cả đứa con gái của chủ tịch hội đồng quản trị là tôi còn không biết, rốt cuộc trong công ty này còn ai có bản lĩnh đến mức có thể phớt lờ quy định mà trực tiếp bổ nhiệm trưởng phòng như vậy.
Tôi đang định gọi cho bố để hỏi cho rõ ngọn ngành thì Chu Miên Miên đã ném một bản hợp đồng lao động vào thẳng mặt tôi.
2
“Trương Thi Dật, đây là hợp đồng lao động mới của cô.”
“Thấy cô nửa năm nay có thành tích tiêu thụ không tồi, nên với tư cách là lãnh đạo, tôi cũng không thể qua cầu rút ván được.”
“Tôi sắp xếp cho cô một vị trí phù hợp nhất rồi, còn không mau cảm ơn tôi đi?”
Cô ta nhướng mày nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.
Lại giở trò gì nữa đây.
Tôi mở bản hợp đồng lao động ra, ở cột chức vụ, hai chữ “Tạp vụ” đập thẳng vào mắt.
Bên tai lại vang lên giọng nói đắc ý của Chu Miên Miên.
“Loại đàn bà già nua như cô mà làm tổ trưởng bán hàng chỉ tổ hạ thấp đẳng cấp của công ty chúng ta thôi, đi cọ toilet mới là hợp nhất.”
“Sao? Không phục à? Không phục thì cút đi, để tôi xem có công ty nào thèm nhận cái loại đã kết hôn mà chưa sinh con như cô không.”
Tôi đảo mắt một vòng, ném thẳng bản hợp đồng vào mặt Chu Miên Miên, không nhịn được mà chửi:
“Cô đã bao giờ đi làm chưa?”
“Có nghe nói đến Luật Lao động bao giờ không?”
“Cô đi mà xem lại hợp đồng của tôi ký lúc đầu xem, có thể tùy tiện chuyển từ nhân viên bán hàng thành tạp vụ được không.”
Nói xong, tôi cười khẩy một tiếng, mỉa mai: “Không có học thì khuyên cô nên mua sách về mà đọc cho kỹ vào.”
“Não có vấn đề thì mời rẽ phải sang bệnh viện thần kinh bên cạnh, họ luôn chào đón cô.”
“Đừng làm mất thời gian của tôi nữa, lát nữa có khách hàng lớn đến, liên quan đến đơn hàng lớn nhất năm của công ty đấy.”
Đơn hàng này tôi đã theo gần một năm nay. Theo kế hoạch ban đầu, sau khi tôi được thăng chức, đơn hàng này sẽ là bàn đạp để tôi từ công ty con chuyển lên tổng công ty, một bước gây chấn động.
Bây giờ thì chức trưởng phòng đã mất, nhưng đơn hàng thì tuyệt đối không thể để tuột mất được.
Chu Miên Miên vẫn đứng ì ra đó, khăng khăng đòi tôi ký vào hợp đồng.
“Đơn hàng của công ty không có cô thì cũng có người khác.”
“Thời buổi này, thứ không thiếu nhất chính là loại nhân viên bán hàng không cần bằng cấp như cô.”
“Tôi khuyên cô nên nhân lúc tôi còn đang vui vẻ mà ký vào hợp đồng đi.”
“Nếu không thì…”
Tám giờ mười lăm phút, chỉ còn mười lăm phút nữa là khách hàng đến.
Tôi không có thời gian để nghe những lời đe dọa vô căn cứ của cô ta, phải kết thúc trận chiến này ngay lập tức.
“Chu Miên Miên, chức trưởng phòng của cô từ đâu mà có, trong lòng mọi người đều biết cả.”
“Không có bản lĩnh thì xin đừng ngoại nghề chỉ đạo nội nghề.”
“Để mất đơn hàng, đừng nói là cô với tôi, mà cả phòng này cũng không gánh nổi đâu.”
Không ngờ rằng, lời nói của tôi không những không chọc giận được cô ta, mà còn khiến cô ta càng thêm ngông cuồng:
“Cô tưởng tôi cũng là loại người bình thường như cô, phải bán mạng cày cuốc dựa vào thành tích để sống qua ngày à?”
“Đây là công ty của bố tôi, một chức tổ trưởng quèn, tôi muốn xử lý thế nào thì xử lý thế đó.”