CHƯƠNG 1
1.
Chu Tiễn luôn cảm thấy rằng chỉ cần tôi ra ngoài mua một chai nước cũng có thể liếc mắt đưa tình với đàn ông, khiến anh không có cảm giác an toàn.
Vậy mà khi tỉnh dậy, tôi phát hiện mình quay trở lại bảy năm trước, lúc đang điền nguyện vọng đại học.
Không chút do dự, tôi chọn đại học T, nơi Chu Tiễn học, dự định cho anh một mối tình hoàn hảo để xóa tan những nghi ngờ.
Nhưng đến ngày khai giảng, tôi thấy một Chu Tiễn với mái tóc xanh, đeo khuyên tai, xăm hình, tôi ngớ người.
Đây là bạn trai ngây thơ của tôi sao?
Tôi không tin nổi, bám vào lan can, kiễng chân nhìn vào trong.
Đúng lúc đó, Chu Tiễn lùi về phòng thủ, đi ngang qua tôi.
Thấy tôi, anh hơi nhướn mày đầy thú vị: “Tìm ai?”
Dựa vào sự hiểu biết của tôi về anh, đây là dấu hiệu anh bắt đầu hứng thú với tôi.
Tôi lập tức chắc chắn người này chính là Chu Tiễn.
“Chu Tiễn.” Tôi nhìn anh chăm chú, nở một nụ cười tươi.
Mọi người trên sân bóng rổ bắt đầu chú ý đến chúng tôi, không khí bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
“Anh Tiễn đỉnh quá!”
Nhưng không biết vì sao, ánh sáng trong mắt Chu Tiễn phai nhạt đôi chút.
Anh liếc qua vali của tôi, thờ ơ nói: “Tân sinh viên không đi báo danh à?”
“Vậy thì, cho em xin phương thức liên lạc được không?”
Đây là lần đầu tiên tôi chủ động bắt chuyện, dù đối phương là bạn trai tương lai của mình, tôi vẫn thấy không quen.
Chu Tiễn hờ hững kéo vạt áo lên lau mồ hôi trên mặt.
“Không mang điện thoại, để lần sau.”
Giọng nói của anh thậm chí còn mang chút ý cười, khiến tôi đi rất xa rồi mới nhận ra, mình vừa bị từ chối.
Hai tiếng sau, tôi thu xếp mọi thứ xong, vẫn không cam tâm, quay lại sân bóng định xin WeChat của Chu Tiễn lần nữa.
Ai ngờ, đúng lúc cao điểm tan học, rất nhiều cô gái đang đứng xem quanh sân bóng.
Chu Tiễn có lẽ đang nghỉ giữa trận, bị một nhóm nữ sinh vây quanh.
Anh cười hờ hững, nhận chai nước từ một cô gái đưa, mở ra uống, chẳng có vẻ gì là xấu hổ hay lạnh lùng.
Phong thái tự nhiên, vừa xa vừa gần, khiến bất cứ ai muốn tiếp cận đều cảm thấy có thể nắm bắt, nhưng lại không giữ được.
Tôi bám vào lan can trước cổng sân bóng, đứng sững tại chỗ.
Cuộc sống đại học của Chu Tiễn lẽ ra không có tôi, có thể anh ấy sẽ ở bên người khác, cũng có thể là không chỉ một người.
Tôi sẽ phải tận mắt chứng kiến Chu Tiễn, người vốn thuộc về tôi, ôm hôn và thậm chí…
Tầm nhìn bỗng trở nên mờ nhòe.
“Này, Chu Tiễn, cô em xinh đẹp lúc nãy lại đến kìa, cậu được quá đấy!” Có người để ý đến tôi, hét lên về phía Chu Tiễn đang ở trong đám đông.
Chu Tiễn đặt chai nước xuống, ngẩng đầu nhìn qua, chân mày hơi nhướn lên, vẻ mặt vừa bất đắc dĩ vừa đầy hứng thú.
Không thể để anh ấy ở bên người khác.
Xác định suy nghĩ này xong, tôi chạy vội đến.
“Chu Tiễn, anh không mang điện thoại, em có thể kết bạn với bạn của anh rồi nhờ họ gửi cho em được không?”
Chu Tiễn hạ thấp mắt, nhìn tôi, ánh mắt không mấy thiện cảm.
“Đợi.”
Nói xong, anh đi về phía đống cặp sách, lấy một chiếc ba lô màu đen, mở ra lấy điện thoại rồi quay lại.
“Quét đi.”
“Vậy là chỉ vì muốn từ chối em mà anh nói dối đúng không?” Tôi cúi đầu mở khóa điện thoại, bật WeChat, thậm chí không thèm nhìn anh một cái.
Chu Tiễn chấp nhận lời mời kết bạn của tôi: “Quên.”
Câu trả lời cực kỳ qua loa, chẳng hề có chút áy náy nào.
Sau khi lưu anh với biệt danh “Bạn trai tương lai”, tôi chỉnh lại cảm xúc, nở một nụ cười ngọt ngào với anh.
“Chu Tiễn, ngày đầu đến trường, dẫn em đi ăn cơm ở căn tin đi. Nếu anh bận, gọi bạn anh dẫn em cũng được.”
Anh nuốt khan một cái, dấu hiệu của sự mất kiên nhẫn.
Không ngờ, anh lại đồng ý.
“Được.”
Tôi đi bên cạnh anh, tò mò hỏi: “Hình xăm mã Morse sau lưng anh có nghĩa là gì thế?”
“Đừng đến gần phụ nữ, sẽ gặp xui xẻo.”
“Thật à? Em không thấy giống chút nào. Lúc nãy anh còn ở trong đám con gái, trông thoải mái lắm cơ mà.” Tôi cố ý nói giọng chua chát.
“Giả thôi.” Chu Tiễn cười khẩy, “Em cũng tin à? Thực ra anh khá đào hoa, thật sự muốn chơi với anh không?”
Lòng tôi nhói lên, đau thật sự.
“Muốn ở bên anh, không phải để chơi.”
Nghe tôi nói vậy, anh chỉ nhếch môi cười, nhẹ nhàng đẩy vai tôi.
“Đến rồi, vào đi.”
Cách Chu Tiễn ăn vẫn lịch sự như bảy năm sau, tôi cúi đầu suy nghĩ vì sao anh lại thay đổi như bây giờ, không để ý có người khác ngồi cạnh.
“Anh Tiễn, lúc nãy trên sân bóng còn bảo không thích cô em gái này, giờ ăn cơm chung rồi?” Một chàng trai da trắng, mặc áo đen, nháy mắt đầy ẩn ý với Chu Tiễn.
“Phiền.” Chu Tiễn liếc tôi một cái, rõ ràng anh đang phàn nàn, nhưng lời nói của anh lại mang theo sự nuông chiều khiến tôi mơ hồ.
Điên mất thôi…
“Em gái, tối nay có muốn đi bar chơi với anh Tiễn của em không?”
Tôi ngẩng lên nhìn anh ta, cười đáp: “Tất nhiên, cảm ơn lời mời của đàn anh.”
“Đừng gọi anh là đàn anh, anh tên Trần Phóng.”
Trần Phóng có vẻ rất rành việc này, ánh mắt nhìn người mang theo ý tứ không rõ ràng.
Tôi gật đầu, không nói thêm.
Nhưng rõ ràng, Chu Tiễn của bảy năm trước cũng nghĩ tôi không an phận như khi ở bên tôi sau này.
Anh cười, giọng hơi mỉa mai: “Em gái này, anh có nói sẽ đi không?”
“Anh không đi thì em cũng không đi. Chu Tiễn, sao anh lại nghi ngờ em?”
“Người khác thì gọi là đàn anh, còn với anh thì em chẳng biết lớn bé gì, hay nhỉ?”
“Anh trai.” Tôi không do dự, cũng chẳng xấu hổ, nhìn thẳng vào anh.
Anh thích tôi gọi như thế, ít nhất là bảy năm sau lúc chúng tôi bên nhau.
Quả nhiên, mắt Chu Tiễn hơi nheo lại, cái “đuôi” tưởng tượng phía sau anh dựng lên, lắc lư đầy kiêu ngạo và đắc ý.
“Vậy anh trai tối nay có đi bar không?”
Thực ra tôi rất muốn anh đi, vì uống rượu thì dễ tính chuyện hơn.
“Đi.”
Trần Phóng nghe toàn bộ cuộc đối thoại, phá lên cười.
Chu Tiễn không vui, đá chân ghế của anh ta một cái.
Vậy nên, anh trai vẫn có chút hứng thú với tôi, đúng không?
Vậy tại sao lại từ chối?
Phải chăng là muốn lạt mềm buộc chặt?