CHƯƠNG 1
1
Tờ giấy xét nghiệm thai trên tay bị tôi nắm đến nhàu nát, vậy mà đầu óc vẫn chưa thể hoàn toàn định thần.
Vừa mừng rỡ, lại vừa khó tin.
Ra khỏi bệnh viện, tôi lập tức gọi cho Bùi Xuyên.
Đầu dây bên kia đổ chuông hết lần này tới lần khác, mãi chẳng có ai bắt máy.
“Đang họp, có gì tan làm rồi nói.”
Ngay sau khi dứt khoát từ chối cuộc gọi, một tin nhắn ngắn gọn gửi tới.
Mãi mãi là công tư phân minh, mãi mãi là giọng điệu xa cách.
Như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống, tôi lập tức bừng tỉnh.
Tay siết chặt điện thoại, đắn đo không biết nên soạn tin nhắn thế nào.
Tin nhắn trong khung chat gõ rồi lại xóa.
Ban đầu tôi muốn dùng giọng điệu thân mật để báo cho anh tin vui, nhưng lại sợ nhận về câu trả lời hờ hững, chính mình sẽ lúng túng.
Do dự một hồi, tôi dứt khoát tắt màn hình.
Ngay lúc đó, một luồng sáng trắng bất ngờ rọi từ phía sau.
Tôi gần như không kịp nghĩ.
Đến khi kịp phản ứng, chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn.
Thế giới như bị bấm nút quay chậm, tôi nghe thấy tiếng người hốt hoảng ở đâu đó, nghe tiếng lá xào xạc, nghe tiếng kính vỡ tan.
Và cuối cùng, là âm thanh cơ thể mình nặng nề ngã xuống mặt đất.
Máu dưới thân loang rộng, chiếc váy trắng nhanh chóng bị nhuộm thành đỏ thẫm, năm tạng sáu phủ đau đến muốn xé nát.
Tôi cố nén cơn đau, ánh mắt khó nhọc dời về phía chiếc điện thoại vỡ nát.
Trên màn hình vẫn hiện lên một tin nhắn chưa kịp mở.
Tiếc là sức lực cạn kiệt, tôi còn chưa kịp đưa tay, đôi mắt đã khép lại.
Tiếng phanh gấp, tiếng hét, tiếng xôn xao.
Sau khoảnh khắc hỗn loạn ngắn ngủi, thế giới cuối cùng chìm vào tĩnh lặng.
3
Bước chân khựng lại.
Ánh nắng giữa trưa đổ thẳng xuống, khiến tầm nhìn của tôi thoáng chao đảo. Tôi hơi sững người, ánh mắt thất thần nhìn về phía trước.
Giữa đám đông, chàng trai khí chất xuất chúng kia không ai khác chính là Bùi Xuyên.
Đã quen nhìn anh trong bộ vest đen chỉn chu, dáng vẻ quyết đoán sắc bén, giờ đây khuôn mặt non nớt ấy khiến tôi thấy có đôi phần xa lạ.
Anh mím chặt quai hàm, cúi đầu nhìn cô gái đối diện, có vẻ hơi căng thẳng, đến mức đôi tay cũng luống cuống không biết để đâu.
Đứng cạnh Bùi Xuyên là một cô gái mặc váy trắng, từ góc độ của tôi chỉ có thể thấy dáng người mảnh mai của cô, không nhìn rõ gương mặt.
Bùi Xuyên đột nhiên cúi xuống, nhẹ nhàng đặt lên môi cô gái ấy một nụ hôn thoáng qua, gò má lập tức ửng đỏ.
Vụng về mà e ấp — dáng vẻ này tôi chưa từng thấy ở anh.
Trước mặt tôi, anh luôn thong dong điềm tĩnh, hờ hững mà dư thừa tự tin, những lần hôn hiếm hoi hầu như cũng đều do tôi chủ động đòi hỏi.
Tôi khẽ nghiêng người, cổ họng như bị nghẹn lại.
Tựa hồ có gì đó mắc kẹt trong lồng ngực, khiến hơi thở cũng âm ỉ đau.
Tôi muốn quay người bỏ chạy, nhưng đôi chân như mọc rễ, gắt gao giữ tôi lại tại chỗ.
Cô gái nghiêng đầu, lúm đồng tiền in sâu. Gương mặt thanh tú ấy… có đến tám phần giống tôi.
Tim, từng chút từng chút chìm xuống.
Nguyên do chúng tôi giống nhau đến vậy, tôi không dám nghĩ sâu hơn.
Điều khiến tôi nghẹn ngào nhất — là nốt ruồi ở đuôi lông mày cô ấy.
Tôi nhớ rõ hôm đám cưới, Bùi Xuyên đã cẩn thận vẽ cho tôi một nốt ruồi ở đúng vị trí đó.
Tôi quen anh đã lâu, hiểu rõ tính anh trầm mặc, không phải kiểu người hay thổ lộ tình cảm.
Bao năm yêu nhau, anh chưa từng nói một câu “Anh yêu em”.
Nhưng lúc ấy, anh nhìn tôi chăm chú vài giây, đột nhiên tâm trạng phấn khởi, ánh mắt nồng nàn rơi xuống đuôi mày tôi, khẽ đặt một nụ hôn.
Hơi thở anh nóng rực, thì thầm bên tai tôi:
“Rất đẹp.”
Trong mắt anh, cảm xúc cuồn cuộn, nồng đến mức suýt nhấn chìm tôi.
Từ đó, tôi cũng hay vô tình hay cố ý chấm thêm nốt ruồi ở đó, ngây thơ cho rằng chỉ vì anh cảm thấy như thế sẽ càng đẹp hơn.
Cho nên… chỉ vì tôi giống cô ấy hơn sao?
Một cơn đau âm ỉ chợt truyền đến ngực, thì ra cuộc hôn nhân mà tôi vẫn tự cho là êm ấm, chẳng qua chỉ bởi tôi may mắn — vừa khéo giống với cô gái mà thanh xuân anh từng yêu.
Bởi vì tôi giống cô ấy, nên Bùi Xuyên mới lựa chọn kết hôn cùng tôi.
Tôi càng giống, anh càng có thể biểu lộ tình yêu sâu sắc.
Thì ra, từ đầu đến cuối tôi chỉ là người thay thế mà thôi.