CHƯƠNG 1
1
Khi tôi cầm hồ sơ đưa Lục Dã ký, anh ta chậm rãi lên tiếng:
“Tối nay có buổi tiệc, đi với tôi một chuyến.”
Nói xong, ngẩng đầu liếc tôi một cái, nở nụ cười châm chọc.
“Nhớ thay bộ đồ khác đi. Chúng ta là đến dự tiệc đàng hoàng, không phải để cô đi quyến rũ ai.”
Tôi không hiểu.
Rõ ràng tôi mặc bộ vest công sở rất bình thường, có gì mà không đàng hoàng chứ?
Nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu:
“Tôi biết rồi.”
Ai bảo bây giờ tôi là thư ký của anh ta.
Ai bảo tôi… còn nợ nhà họ Lục.
Chỉ có thể âm thầm đảo mắt sau lưng anh ta.
Tối đó, tôi búi tóc lên, thay một chiếc váy dài đỏ qua gối.
Cổ váy cao che tới xương quai xanh, vẫn không giấu nổi vóc dáng đầy đặn.
Kết hợp với gương mặt rực rỡ, khiến người khác khó mà rời mắt.
Theo lời mẹ Lục từng nói:
“Con đàn bà này, nhìn một cái đã thấy không đứng đắn.”
Vì những lời sỉ nhục đó, đã có lúc tôi từng nghi ngờ chính mình.
Hồi cấp ba, tôi không dám mặc đồ bó, lúc nào cũng khom lưng, sợ bị người ta nhìn chằm chằm.
Lên đại học, đã 36D.
Nhờ bạn cùng phòng khích lệ, tôi mới hiểu ra.
Quy củ? Quy củ gì? Quy củ của tôi chính là quy củ!
Bất kể vóc dáng thế nào, mỗi cô gái đều có quyền khoe vẻ đẹp thuộc về mình.
Kẻ đáng thấy xấu hổ chưa bao giờ là chúng tôi, mà là những người ôm tư tưởng dơ bẩn kia.
Lên xe, ánh mắt Lục Dã dừng trên cổ tôi cùng đôi chân trắng muốt, đáy mắt trầm xuống.
Nhìn đồng hồ, cuối cùng anh ta không nói gì thêm, chỉ lạnh giọng:
“Thả tóc xuống.”
Rồi bảo tài xế lái xe.
Bị anh ta nói vậy tôi thấy kỳ quặc, nhưng vẫn buông tóc ra.
May mà đến cửa hội sở, Lục Dã đã không còn tâm trí quản tôi nữa.
Vì Thẩm Vy cũng đến.
2
Thẩm Vy là bạn đại học của Lục Dã, cũng là bạch nguyệt quang của anh ta.
Một người là nam thần trường học, một người là hoa khôi, tin đồn giữa hai người chưa bao giờ ít.
Rất nhiều người nói, nếu không phải vì tôi là vị hôn thê, họ đã sớm bên nhau rồi.
Hôm nay, Thẩm Vy mặc váy dài trắng tinh, trông nhu mì tao nhã.
Đúng chuẩn kiểu tiểu thư khuê các mà Lục Dã thích nhất.
Nhìn thấy tôi, Thẩm Vy kín đáo liếc từ trên xuống dưới, mỉm cười dịu dàng:
“Đây là em gái Tô Hề sao? Quả nhiên… danh bất hư truyền.”
Tôi cũng mỉm cười, không đáp lời.
“Danh bất hư truyền”, bất kể lời đồn là gì, chắc chắn chẳng phải lời hay.
Trong phòng, mọi người đã đến đông đủ, chỉ chờ ba chúng tôi.
Vừa vào cửa, tôi đã chạm ngay ánh mắt người đàn ông ngồi chính giữa.
Là nhân vật chính đêm nay — Giang Văn, tổng tài tập đoàn Giang thị.
Công ty nhà Thẩm Vy đang trên bờ vực phá sản, chỉ có công ty của Giang Văn mới cứu được.
Thế nên mới có buổi tiệc hôm nay.
Ánh mắt người đàn ông kia như dã thú, một khi đã khóa trúng, thì vĩnh viễn không thoát nổi.
Tôi vô thức tránh ánh nhìn, không dám đối diện anh ta.
Trong phòng chỉ còn ba chỗ trống, một bên cạnh Giang Văn, hai chỗ còn lại ở phía đối diện.
Lục Dã đương nhiên ngồi cạnh Thẩm Vy.
Tôi chỉ có thể ngồi bên cạnh Giang Văn.
Vừa ngồi xuống, đã nghe quanh đó rì rầm.
“Đây là vị hôn thê của thiếu gia Lục sao? Không ngờ xinh thế, dáng còn đẹp hơn cả Thẩm Vy.”
“Ở nhà họ Lục hơn chục năm, không có chút nhan sắc sao được?”
“Nếu thiếu gia Lục không thích, tôi sẵn sàng giúp anh ấy giải quyết món nợ này.”
Chẳng mấy chốc, đã có mấy người đàn ông đến mời rượu.
Tôi chỉ đành cứng đầu uống theo.
May mà trước đây từng theo Lục Dã xã giao, cũng rèn được ít tửu lượng.
Tôi đã cố hết sức tránh đụng vào Giang Văn, vậy mà tay chân vẫn đôi lúc vô tình chạm phải anh ta.
Nghe nói người đứng đầu nhà họ Giang này ghét nhất là bị phụ nữ đụng chạm.
Chỉ mong anh ta đừng nghĩ tôi cố ý là tốt rồi.
Đang lo lắng thì ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt âm trầm của Lục Dã.
3
Tôi cũng không rõ mình lại làm sai gì.
Đúng lúc Lục Dã chuẩn bị phát tác, Thẩm Vy liền nắm tay anh ta, hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Lục Dã dần dịu lại.
Thẩm Vy khẽ cười dịu dàng.
“Ở đây đa phần đều là bạn học cũ, hoặc tốt nghiệp các trường Ivy League bên nước ngoài, không biết em gái Tô Hề học đại học nào nhỉ?”
Ngay lập tức, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Do dự giây lát, tôi vẫn nói ra tên trường mình.
Chỉ là một trường đại học hạng một bình thường, đừng nói danh tiếng, e còn nhiều người chưa từng nghe tới.
Thẩm Vy tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Xin lỗi nhé, Tô Hề.”
“Chị cứ nghĩ em cũng giống bọn chị, tốt nghiệp danh môn. Nhưng không sao, với học lực đó mà làm được thư ký của Lục Dã, cũng giỏi lắm rồi.”
Nhờ mấy câu của Thẩm Vy, đám đàn ông còn vây quanh tôi khi nãy lập tức tản đi.
“Có sắc thì sao, không gia thế, không học vấn, sao sánh được với Thẩm Vy.”
“Cô ta nói học trường gì thế? Chưa nghe bao giờ, chắc loại trường làng quá. Bảo sao thiếu gia Lục chẳng ngó ngàng.”
“Dạng này vui chơi thì được, cưới về rồi ai hỏi lại xấu hổ chết.”
Họ nghĩ mình nói khẽ lắm, nhưng thực ra ai nấy đều nghe rõ.
Có lẽ, bọn họ cũng chẳng buồn che giấu.
Khóe mắt tôi liếc thấy nụ cười đắc ý của Thẩm Vy.
Đang định mở miệng, thì người đàn ông bên cạnh — nãy giờ vẫn im lặng — bỗng khẽ cười.