1.

Khi đang ngồi trên máy kéo cố gắng tiếp cận Trần Nam, tôi bỗng thức tỉnh — hóa ra tôi là nhân vật phản diện độc ác trong một cuốn tiểu thuyết. Người mà tôi đang cố gắng lấy lòng chính là nam chính, còn cô gái bên cạnh anh ta, người mà tôi chỉ nhìn thôi đã thấy khó chịu, chính là nữ chính.

Diễn biến tiếp theo là tôi sẽ yêu Trần Nam một cách điên cuồng, bám lấy anh ta không buông, đồng thời dùng mọi thủ đoạn bỉ ổi đối phó với nữ chính.

Cuối cùng tự chuốc lấy cái ch.

Những hình ảnh thảm hại sau khi bị “ngược” hiện lên trong đầu, tôi lặng lẽ tránh xa Trần Nam. Tôi thích những người đàn ông có gia thế tốt và có học thức, nhưng chỉ khi họ có thể mang lại lợi ích và vinh quang cho tôi.

Nếu không những kẻ như vậy chỉ khiến tôi mất mạng, nhìn nhiều một cái cũng thấy xui xẻo.

Từ đó, tôi bắt đầu lạnh nhạt với Trần Nam.

Anh ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhõm, vui vẻ trò chuyện với nữ chính.

Máy kéo đi càng xa, đường càng xấu, nhà cửa hai bên đường cũng càng ngày càng tồi tàn.

Người trong nhà tìm cho tôi một công việc trong rạp chiếu phim, vốn dĩ không cần phải về nông thôn, nhưng không hiểu sao thời gian trước tôi lại như bị ma ám, một mực đòi xuống nông thôn làm thanh niên trí thức.

Với tính cách lười biếng của tôi chắc chắn là bị ảnh hưởng bởi cốt truyện, nếu không thì không đời nào tôi lại tự nguyện đi xuống đây.

Một khi đã đến thì sẽ rất khó quay về trước thời hạn.

Nhìn những ngôi nhà lụp xụp bên ngoài, tôi bắt đầu suy nghĩ về con đường sau này của mình.

Lao động không thể lao động được, chịu khổ cũng không thể chịu khổ được.

2.

Khi máy kéo đi ngang qua nơi làm việc, tôi liếc mắt một cái liền nhìn thấy một bóng dáng cao lớn.

Bờ vai rộng, eo thon, mặc một chiếc áo ba lỗ, trông không hề giống với những người dân trong thôn.

Tôi lập tức nhìn đến ngẩn ngơ.

Thấy tôi nhìn hắn, một người dân trong thôn lên tiếng: “Người này tên là Phó Tri Dã, nhà trước đây là địa chủ, thuộc thành phần không tốt, các thanh niên trí thức như các cô tốt nhất đừng nên tiếp xúc với hắn.”

Trong sách chỉ nhắc sơ qua về hắn — vì xuất thân không tốt nên ai cũng có thể giẫm dưới chân, nhưng lại rất giỏi lao động.

Trên mảnh đất hoang đầy cỏ dại, người đàn ông cầm cuốc lên, chỉ vài ba cái đã dọn sạch đám cỏ, động tác gọn gàng, dứt khoát, hàng mi dài khẽ cụp xuống, ánh mắt đen kịt.

Tôi không khỏi nghĩ — đúng là khá giỏi đấy.

Những người khác cũng nghĩ như vậy, nhưng vấn đề xuất thân còn quan trọng hơn, bọn họ lắc đầu tiếc nuối.

“Đáng tiếc là xuất thân không tốt.”

Ký túc xá thanh niên trí thức đã chật kín, những người mới đến đều phải ở nhờ nhà dân trong thôn.

Đội trưởng của đội sản xuất phân công chỗ ở cho chúng tôi.

Những hộ dân có phòng trống được gọi đến, việc này đôi bên cùng có lợi, thanh niên trí thức ở nhờ cũng có thể giúp làm một số việc vặt.

Tôi đứng yên tại chỗ, thầm quan sát xem nhà ai có điều kiện tốt nhất để chọn.

Khi tôi đánh giá người khác, người khác cũng đang đánh giá tôi.

Chiếc váy voan sành điệu nhất lúc bấy giờ, đôi giày da trắng sạch sẽ, vòng eo nhỏ nhắn, đứng giữa đám đông trông hoàn toàn lạc lõng, nhìn là biết ngay kiểu tiểu thư không thể làm việc nặng.

Mọi người đều không muốn nhận tôi.

Chọn lựa xong một vòng, ấy vậy mà không có ai chọn tôi cả.

Đội trưởng có chút khó xử vì không ai muốn nhận tôi, ông ấy cũng không thể ép buộc.

Nhìn thấy các thanh niên trí thức khác đều đã có chỗ ở chỉ còn mình vẫn chưa có ai nhận, tôi suýt chút nữa không giữ nổi biểu cảm trên mặt.

Đúng lúc này, Phó Tri Dã vừa tan làm, lặng lẽ đi ngang qua đám đông.

Tôi nhìn gương mặt nổi bật của hắn hai giây, không kìm được mà chỉ vào hắn.

“Hay là tôi ở nhà anh ta đi.”

Những người dân khác không thể ép buộc, nhưng loại người như Phó Tri Dã, xuất thân không tốt, không có tiếng nói trong thôn, đội trưởng lập tức quyết định.

“Được, Phó Tri Dã, cậu mau qua đây, giúp nữ đồng chí này xách hành lý.”

Phó Tri Dã im lặng bước đến, nhận lấy hành lý của tôi.

Hắn vừa từ ruộng về, trên người có mùi bùn đất, ánh mắt nhìn tôi trống rỗng như nước trong giếng sâu.

Có chút ngốc nghếch.

Tôi thầm chậc một tiếng, đáng tiếc cho khuôn mặt này, là một kẻ đần độn.

3.

Nhà trước đây của Phó Tri Dã đã bị tịch thu, bây giờ được phân cho căn nhà tồi tàn nhất trong thôn.

Đi theo hắn một đoạn rất xa mới tới nơi, có thể nói đây là căn nhà tệ nhất mà tôi từng thấy.

Nếu trời chưa tối, tôi đã quay đầu bỏ đi rồi.

Tôi không nhịn được mà lầm bầm: “Chỗ này tệ quá, có thể ở được sao?”

Trước sự bất mãn của tôi, Phó Tri Dã làm như không nghe thấy, lặng lẽ đặt hành lý xuống rồi đi vào bếp nấu cơm.

Không bao lâu sau, trong bếp tỏa ra mùi thơm của thịt xông khói.

Sau một ngày vất vả, tôi đói đến mức bụng sôi ùng ục, tuy vẫn bất mãn nhưng cảm thấy người này cũng biết điều, còn biết nấu cơm chiêu đãi tôi.

Sự khó chịu trong lòng tôi dịu đi đôi chút.

Lúc này, Phó Tri Dã mang cơm ra, tôi rất tự nhiên ngồi xuống, chờ ăn.

Động tác dọn chén đũa của hắn hơi khựng lại, nhìn tôi hai giây.

Tôi chớp mắt vô tội nhìn lại.

Cuối cùng, hắn không nói gì, tiện tay đưa bát đũa cho tôi.

Tôi cũng không khách sáo, ăn một hơi no căng bụng, phải nói rằng tay nghề của người này khá tốt.

Chỉ có điều quá trầm lặng, không có sức sống.

Đàn ông ở nông thôn đúng là như vậy, thật thà chất phác, dễ nói chuyện.

Ngày thứ hai, các thanh niên trí thức bắt đầu đi làm.

Nhiệm vụ của tôi là nhổ cỏ, đã được xem là rất nhẹ rồi.

Nhưng với một người chưa từng chịu khổ như tôi, vẫn là quá khó khăn.

May mắn là tôi được phân cùng chỗ với Phó Tri Dã, hắn làm việc bên cạnh tôi.

Nửa buổi sáng, hắn đã làm gần xong.

Tôi suy nghĩ một chút, rồi rất hợp tình hợp lý đưa găng tay cho hắn.

“Anh làm giúp tôi đi, tôi trả anh tem phiếu.”

Hắn lập tức từ chối: “Không được, việc của mình thì tự mình làm.”

Nói xong liền quay người bỏ đi, không cho tôi cơ hội phản bác.

Tôi nhìn theo bóng lưng hắn, không thể tin được.

Đi thật sao?

Tôi tức giận dậm chân, thật thà quá cũng không tốt.

Đầu óc cứng nhắc, không biết linh hoạt.

Không có ai giúp, tôi đành tự mình làm.

Công việc chỉ cần nửa ngày là xong, tôi lại kéo dài cả một ngày.

Lúc về nhà, lòng bàn tay tôi đã rướm máu, đau đến phát khóc.

Dưới ánh đèn mờ nhạt, Phó Tri Dã đang lặng lẽ ăn cơm.

Tôi hừ lạnh một tiếng, mắt không ra mắt, mũi không ra mũi.

4.

Nửa đêm, trên người đau đến mức không ngủ được.

Càng nghĩ càng tức, vô số ý nghĩ đen tối nổi lên, cuối cùng vẫn nghe theo bản năng, tôi bật dậy xông thẳng vào phòng của Phó Tri Dã.

Vừa mới đến gần, người trên giường liền cảnh giác mở mắt.

“Ai?”

Tôi nhanh chóng lao tới, dùng áo che mặt hắn rồi đánh.

Mới đánh được hai cái sướng tay thì cổ tay đã bị nắm chặt, Phó Tri Dã dễ dàng thoát ra với tư thế áp đảo, kéo áo khỏi mặt, ánh mắt tối sầm.

“Cô làm gì vậy?”

Tôi khó chịu hất tay hắn ra.

“Thấy anh ngứa mắt.”

Phó Tri Dã im lặng.

Tôi bực bội nói tiếp: “Tôi đưa anh phiếu lương thực, anh giúp tôi làm việc, tại sao không chịu?”

Hắn cố chấp đến cùng: “Không được.”

Ngọn lửa trong lòng tôi lại bùng lên, cái kiểu đầu óc cứng nhắc này là sao chứ?

“Anh đừng không biết điều! Tôi chịu cho anh giúp là đã nể mặt lắm rồi…”

Càng nói càng tức, đột nhiên một cái áo bị ném thẳng lên đầu tôi, giọng nói của Phó Tri Dã hơi lúng túng.

“Mặc áo vào trước đã.”

Tôi cúi xuống nhìn, không biết từ lúc nào cổ áo đã bị bung ra, lộ ra một mảng da trắng nõn.

Tôi ngậm miệng, lặng lẽ kéo áo lại.

Muốn mắng hắn hai câu cho đỡ tức, nhưng vừa nhìn sang lại thấy người đàn ông kia nuốt nước bọt, cả người căng cứng, lùi lại như gặp kẻ địch.

Thấy dáng vẻ này của hắn, tôi bỗng nảy ra hứng thú.

“Nếu anh không giúp tôi, tôi sẽ kể chuyện này cho cả làng biết.”

Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống.

Tôi làm như không thấy, tiếp tục nói: “Anh cũng không muốn người khác biết chuyện này đúng không?”

Phó Tri Dã có một khuôn mặt trông rất hung dữ, lúc nghiêm túc còn hơi đáng sợ.

Nhưng tôi không sợ hắn, thậm chí còn khiêu khích nở nụ cười.

“Thế nào? Cân nhắc chưa?”

“Được.”

Hắn thỏa hiệp.

Tôi cười thỏa mãn, đúng là dễ thao túng