1
Cô tiểu thư ác độc như tôi sống thật nhục nhã, quá đỗi nhục nhã.
Trong trường đồn rằng tôi tiêu cả ngàn tệ ở cửa hàng xa xỉ, chán thì ngồi máy bay riêng sang Thụy Sĩ trượt tuyết, quà sinh nhật là một tòa lâu đài cổ ở Anh.
Nhưng sự thật hoàn toàn không phải thế.
Hiện tại, tôi đang cùng với nam phụ ác độc thèm thuồng nhìn quầy bánh nướng lạnh ngoài đường.
Tác giả thật công bằng, nữ phụ ác độc chèn ép nữ chính, nam phụ ác độc thì gây khó dễ cho nam chính.
“Tôi có ba tệ.” Hàn Du móc ra ba tờ tiền nhàu nhĩ.
“Tôi có hai tệ!” Tôi đổ ra hai đồng xu lẻ.
Cả hai mắt sáng lên, đồng thanh nói: “Chủ quán, cho một phần bánh nướng lạnh! Loại nhỏ thôi!”
Bánh nướng vàng ruộm được đưa tới.
“Chủ quán, cho thêm cái bát giấy.”
“Năm hào một cái.”
Hàn Du lắc đầu: “Thôi khỏi, dùng túi nilon chia cũng được.”
“Bánh tổng cộng sáu miếng, tôi ba miếng, cậu hai miếng, còn lại một miếng để tính sau.”
“Xúc xích tổng cộng năm đoạn, tôi ba đoạn, cậu hai đoạn.”
“Cậu không ăn ngò, ngò để hết cho tôi, công bằng mà nói, miếng bánh còn lại cho cậu.”
Ông chủ quán kéo khóe miệng.
“Cả hai đứa mặc toàn đồ hiệu, có cần phải tính toán chi li thế này không?”
Hàn Du hơi xấu hổ, gãi mũi, định cứu vớt hình tượng cậu ấm nhà giàu của mình.
Thế là móc điện thoại ra.
“Tôi còn một tệ trong WeChat, thêm! Một! Cây! Xúc! Xích!”
Ông chủ cười tủm tỉm: “Nhìn khí thế của cậu, tôi tưởng cậu định bao cả quán đấy. Ngại quá, xúc xích một tệ rưỡi một cây.”
Tôi phì cười thành tiếng.
Hàn Du tức tối lườm tôi: “Nguyên Minh Nguyệt, cậu còn cười được à, thiếu gia tôi giờ nghèo rớt mồng tơi, không phải tại ba cậu sao!”
2
Ba tôi là ai chứ, đại gia mà ai ở thành phố A cũng biết.
Là đời thứ ba nhà giàu, ông ấy chính là người sinh ra đã ngậm thìa vàng.
Tiền với ông, giống như lá rụng mùa thu — nhiều, mà chẳng quan trọng gì.
Nếu ông xài tiền như nước chảy, mẹ tôi còn phải quan tâm: “Sao dạo này anh tiết kiệm thế?”
Bởi vì ngày thường, ông xài tiền như thác đổ, ba nghìn thước xối thẳng xuống, một bữa sáng thôi cũng ba vạn tệ.
Như tất cả những cậu ấm kém năng lực nhưng tự tin dư thừa khác, ba tôi dính vào một thứ không hay ho lắm — khởi nghiệp.
Tốc độ đốt tiền còn nhanh hơn tốc độ não ông xoay chuyển.
Lúc tôi học mẫu giáo, nhà từ biệt thự trên núi chuyển vào biệt thự quanh thành, rồi từ biệt thự vào căn hộ trong thành phố, chuyển đi chuyển lại, cuối cùng dừng chân ở căn hộ nhỏ ngoại ô.
Ba tôi nhìn chiếc Wuling Hongguang nổ lốp của mình, lại ngó mẹ tôi chẳng có lấy một món trang sức, cuối cùng ánh mắt dừng trên chiếc váy hàng chợ của tôi.
“Vợ ơi, con ơi, ba xin lỗi hai người!”
Cả nhà ba người ôm nhau khóc ròng.
Sau đó ông quyết tâm cải tà quy chính, dốc sức vực lại gia nghiệp.
May mà mạng ông chưa tận, nước không thông thì đi đường bộ.
Tuy sự nghiệp vẫn be bét, nhưng người chú ba xa tận Hồng Kông của ông qua đời.
Cụ già cả đời không lập gia đình, không con cái, chỉ có ba tôi là đứa cháu ngoại duy nhất.
Ngồi yên trong nhà, tiền từ trên trời rơi xuống.
Từ cõi chết trở về, ba tôi liền thật thà lại, hiểu rõ bản thân không hợp khởi nghiệp, chỉ còn mỗi ước nguyện giữ được gia nghiệp.
Vì vậy, ông lập tức cập nhật quan niệm giáo dục.
Phải cho con ăn ngon mặc đẹp, nhưng tuyệt đối không để con có quá nhiều tiền, kẻo nó lại ảo tưởng.
Ông còn lấy mình làm gương, thuyết phục luôn ông bạn nối khố, chính là ba của Hàn Du.
“Nếu con cái cũng mê khởi nghiệp, thế là xong đời!”
“Chú ba kia đâu phải ai cũng có được.”
Chú Hàn gật gù: “Đúng là vậy.”
Thế là, tôi ở nhà ăn thực phẩm nhập khẩu từ khắp nơi trên thế giới, học piano mười mấy ngàn một giờ, có tài xế riêng đưa đón.
Nhưng trong túi chỉ có ba tệ.
Ban đầu, tôi định lén bán bớt quần áo túi xách, toàn đồ hiệu, bán đồ cũ cũng lời kha khá.
Kết quả ba tôi thuê luôn một chuyên gia hàng hiệu, mỗi ngày ghi chép tôi mang gì ra khỏi nhà, mang gì về.
Ngay cả hàng fake cao cấp cũng không thoát nổi mắt ông ấy.
Giấc mơ làm dân buôn đồ cũ thế là tan thành mây khói.
Vậy mà một cô tiểu thư nghèo rớt mồng tơi như tôi, lại còn phải đi bao dưỡng nam chính nhà nghèo.
Lấy gì mà bao? Lấy chính nghĩa tỏa ra từ người tôi sao?
Hệ thống cười gượng hai tiếng: “Cô là nữ phụ ác độc mà, có chính nghĩa đâu.”
Ờ ha, tôi chính là loại đàn bà xấu xa đó.
3
Kẻ xấu không an phận, kẻ xấu phải gây rắc rối cho nam chính.
Tôi nhẹ nhàng đá cửa sân thượng ra, khoanh tay trước ngực, hất cằm đi tới.
Đôi giày da đắt tiền phát ra tiếng cộp cộp.
Đó chính là lời báo hiệu khi ác ma giơ cao roi.
Phó Cảnh Hành mặc chiếc áo thun xám bạc màu vì giặt quá nhiều, lẻ loi ngồi trên ghế dài.
Mọi người khác đang ăn trưa, chỉ có cậu cầm cốc nước, ngơ ngẩn nhìn bầu trời xanh và mây trắng.
Sao có người tắm dưới nắng mà cả người vẫn toát ra bầu không khí u ám thế này?
Như thể tất cả mây đen trên thế giới đều đậu trên đỉnh đầu cậu ta.
Tôi bước tới, chắn luôn ánh nắng trước mặt cậu.
Không nói lời nào, chống nạnh, cúi xuống khinh khỉnh nhìn.
Phó Cảnh Hành ngẩng lên, gương mặt thanh tú thoáng chút nghi hoặc.
“Đề thi tôi làm xong rồi đặt trên bàn cậu đó, không thấy hả?”
“Tiểu thư, còn sai bảo gì nữa không?”
Cậu nghiêng đầu cười.
Tôi bắt đầu ngâm nga:
“Hết tiền ăn cơm rồi à? Trốn lên đây uống nước lạnh.”
Tôi lén liếc lòng bàn tay nơi chép mấy câu thoại phim Hàn.
“Lớp trưởng à, cái đầu thông minh hơn người của cậu, cộng với gương mặt động lòng người thế này…” (tôi bóp mặt cậu)
“Sao lại rơi vào cảnh ngộ thê thảm như vậy?” (giả vờ đau lòng ôm tim)
“Người nghèo như cậu, thật sự tin chỉ dựa vào bản thân mà ngoi lên được sao?” (cười nhếch môi tà mị)
“Hay để tôi làm vị cứu tinh của cậu nhé?” (lấy tiền quăng vào người cậu)
Từng bước tôi diễn y hệt, chỉ riêng bước cuối cùng thì do dự.
Tiền quý giá vậy, sao lại cho người khác?
Nhưng không cho tiền thì sao làm “cứu tinh” của Phó Cảnh Hành?
Cuối cùng, tôi nghiến răng, móc ví, đem hết tiền quăng cho cậu.
“Thưởng cho cậu đó.”
Phó Cảnh Hành cúi người, nhặt tiền dưới đất.
Lưng cậu khom xuống đầy cam chịu.
Tôi đúng là đồ tồi tệ, thật sự.
Cậu đứng thẳng dậy, cầm đồng xu một tệ, cười.
“Giờ chơi thú nhún cũng phải hai xu rồi đấy, cứu tinh.”
Tôi mặc kệ, túm cằm cậu, đặt một chân lên ghế dài bên cạnh, khí thế bức người.
“Ngoan, tôi sẽ bao dưỡng cậu trả góp.”
“Ngày mai tôi còn được phát ba tệ tiền tiêu vặt, tới lúc đó cho cậu thêm một tệ.”
Cậu nhíu mày, nhưng mắt lại ánh lên ý cười.
“Hóa ra còn thảm hơn cả bị bao dưỡng, là bị… bao bằng một tệ.”
Tôi lập tức phát cáu.
“Sao cậu có thể chê ít? Này đủ mua hai gói bánh cay rồi đó!”
Cậu móc trong cặp ra ba gói bánh cay đỏ chóe.
“Tôi có ba gói.”
Trời đất.
Ra oai giàu có với tôi hả?
Không được, nữ phụ ác độc phải để nam chính trả giá.
Chiều hôm đó, tôi xé sổ ghi bài tập của Phó Cảnh Hành.
Như vậy cậu không biết phải làm bài nào, chỉ còn cách làm hết tất cả!
Tôi còn lén thay hết bút của cậu thành loại bút nhiệt cao sẽ biến mất nét!
Tôi thật sự quá ác độc đi mà.
Tan học, tôi khoác cặp bước ra ngoài.
Hàn Du chọt tôi:
“Mông cậu chảy máu rồi kìa.”
Một chiếc áo khoác đồng phục quấn lại quanh người tôi.
Ngửi thấy mùi xà phòng quen thuộc, toàn thân tôi cứng ngắc.
Phó Cảnh Hành dùng tay áo buộc thành nút bên hông tôi.
Tôi quay lại, ngẩng đầu, đâm sầm vào ánh mắt cậu, mặt bỗng đỏ bừng.
Thấy vậy, cậu cười.
“Tôi ít khi mặc áo khoác, cậu mang về đi.”
Hàn Du gãi đầu.
“Phó ca, sao anh cười gian thế?”
Tôi đấm cho cậu ta một phát.
Tên ngu phá không khí!
Hàn Du la đau chạy mất:
“Cậu bị trĩ rồi, không được dùng lực mạnh, không thì nó nứt thêm đó!”
“Cậu nói xàm!”
Tôi bỗng thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, vung nắm đấm đuổi theo.
“Cậu mới bị trĩ! Cả nhà cậu đều bị trĩ!”
Hàn Du vừa chạy vừa hét:
“Cậu sao biết được!”
“Tôi còn biết cậu sắp bị tôi đấm tới nơi!”
“Nguyên Minh Nguyệt, cậu bị trĩ đừng trút giận lên tôi mà!”
“Đừng gọi tên tôi!”
Hệ thống gào lên trong tuyệt vọng:
【Đừng lo trĩ nữa! Mau đi bắt nạt nam chính, diễn tiếp cốt truyện đi!】
Tôi phanh gấp, bẻ cua, lao về phía Phó Cảnh Hành.
Tháo dây giày cậu ra.
Rồi quay người, tiếp tục đuổi đánh Hàn Du.
Hệ thống:
【Đây mà gọi là bắt nạt hả!@#¥%……&*—】