1.

Nhìn tờ kết quả giám định quan hệ huyết thống trước mặt, tôi như bị sét đánh ngang tai.

“Anh là anh trai ruột của em?”

Vậy người đã sống với tôi suốt thời gian qua là ai?

Chu Kỳ Việt mặt lạnh như băng, dường như đã nhìn thấu sự nghi hoặc của tôi.

“Kẻ giả mạo sống bên cạnh em chỉ là một tên lừa đảo.”

Anh ấy đưa cho tôi một tập tài liệu.

Từng trang lật mở, tôi mới biết người mà mình luôn nghĩ là anh trai thực chất tên là Tạ Vọng.

Sinh ra trong một gia tộc danh giá bậc nhất ở thủ đô, thứ không thiếu nhất chính là tiền.

Vậy mà suốt ba năm qua, tôi lại ngu ngốc dè sẻn từng đồng để nuôi một đại thiếu gia, ngoài học hành còn phải đi làm kiếm tiền.

Càng nghĩ càng thấy tức.

“Nhiễm Nhiễm, mau cùng anh rời khỏi đây càng sớm càng tốt.”

“Vâng.” Tôi gật đầu.

Vừa mới bàn xong kế hoạch rời đi với Chu Kỳ Việt, điện thoại của Tạ Vọng đã gọi đến.

“Sao còn chưa về? Biết mấy giờ rồi không?”

Tôi nhìn thời gian, mới hơn sáu giờ tối.

Lật mắt khinh thường: “Còn sớm thế này cơ á? Cuộc sống về đêm bây giờ mới bắt đầu thôi mà?”

“Cuộc sống về đêm? Em có muốn nghe lại xem mình vừa nói gì không?” Giọng nói ở đầu dây bên kia tràn đầy khó tin.

“Cho em nửa tiếng, nửa tiếng sau tôi muốn thấy em ở nhà.”

Trước đây, chắc chắn tôi đã cuống cuồng chạy về rồi.

Nhưng giờ đây, tôi lại trỗi dậy tâm phản nghịch: “Ăn của tôi, ở nhà tôi, anh còn dám quản tôi à?”

“Ăn bám thì phải biết thân biết phận.”

“Em…”

Không đợi Tạ Vọng nói hết, tôi dứt khoát cúp máy.

2.

Tôi và Tạ Vọng quen nhau ba năm trước.

Nếu không phải vì giấc mơ kia, có lẽ tôi sẽ không bao giờ gặp anh ấy.

Trong giấc mơ, tôi thấy một cuốn tiểu thuyết.

Tôi chính là em gái thất lạc từ nhỏ của phản diện Chu Kỳ Việt, đến cuối truyện mới được anh trai tìm thấy.

Vì vậy, trong khoảng thời gian sống lưu lạc, tôi đã chịu đủ mọi khổ sở.

Bỏ học giữa chừng, cha mẹ nuôi tùy tiện gả tôi cho một gã đàn ông, chồng ngoại tình, tôi còn bị đuổi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng.

Dù sau này anh trai cho tôi cuộc sống xa hoa nhất, tôi cũng chẳng thể vui vẻ.

Nhưng vốn dĩ anh ấy có thể tìm thấy tôi sớm hơn mười năm.

Vào ngày tôi nhập học trường trung học A ở Giang Thành, chúng tôi từng chạm mặt trong tiệm net ngoài cổng trường, đáng tiếc lại lướt qua nhau.

Tỉnh dậy sau giấc mơ, tôi toát mồ hôi lạnh.

Giống hệt như trong sách, cha mẹ nuôi đối xử với tôi không hề tốt.

Đặc biệt là sau khi họ có con ruột, họ gần như để tôi tự sinh tự diệt.

Nếu tôi không mở miệng xin tiền sinh hoạt, họ tuyệt đối sẽ không chủ động cho.

Cũng nhờ bộ mặt dày này, mà tôi không phải sống quá khổ sở.

Nếu tôi không làm gì đó, có lẽ tôi sẽ đi theo con đường giống hệt trong sách.

Thế nên, vào ngày nhập học ở trường trung học A, tôi đã tìm đến quán net đó.

Trong tiệm net, tôi nghe thấy có người gọi tên Chu Kỳ Việt.

Khoảnh khắc đó, tôi như bị trúng xổ số độc đắc.

Tôi thực sự đã gặp anh trai mình sớm hơn dự kiến!

Chỉ là lúc đó, tôi không ngờ bánh răng của số phận vẫn khiến chúng tôi bỏ lỡ nhau.

Tôi nhận nhầm người, xem Tạ Vọng là anh trai mình.

Tôi đi theo anh ấy suốt cả quãng đường, chuẩn bị nhận thân.

Trong con hẻm nhỏ bên ngoài quán net, khi tôi định gọi Tạ Vọng lại, bỗng nhiên anh ấy lao vào đánh nhau với ai đó.

Tạ Vọng ra tay tàn nhẫn, dễ dàng đánh đối phương đến chảy máu mũi, miệng.

Cuối cùng còn giẫm lên người của người kia.

“Hôm nay tâm trạng ông đây tốt, tha cho mày một mạng. Giao hết tiền trên người ra đây.”

Cảm xúc của tôi như tàu lượn siêu tốc, vui mừng bỗng hóa thành sững sờ.

Không ngờ anh trai mình không chỉ nghèo mà còn là một thiếu niên hư hỏng.

3.

Đang lúc do dự không biết có nên nhận anh trai hay không, thì anh ấy quay đầu nhìn thẳng vào tôi.

Khuôn mặt đó thực sự rất đẹp, lại mang theo cảm giác xâm lược mãnh liệt.

Anh ấy dời chân, quát một tiếng: “Cút!”

Tôi giật mình siết chặt quai cặp sách, chần chừ không biết có nên đi hay không.

Chỉ thấy gã bị đánh kia lảo đảo đứng dậy, vội vã chạy mất.

Tạ Vọng cũng xoay người định rời đi.

Tôi gần như không kịp nghĩ mà vội chạy đến, nắm lấy tay anh.

Tạ Vọng quay đầu, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn: “Người nhà em chưa từng dạy em không được tùy tiện nắm tay đàn ông sao?”

Tôi nhất thời không biết làm sao nói rằng tôi là em gái đã bị thất lạc của anh ấy.

Siết chặt tay Tạ Vọng, tôi nghĩ mãi cũng chỉ thốt ra được một câu: “Anh ơi, em là Hạ Nhiễm, em gái bị thất lạc của anh!”

Anh ấy nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một đứa ngốc.

Tôi bắt đầu nói năng lộn xộn: “Anh tên là Chu Kỳ Việt, anh chính là anh trai em!”

“Nếu anh không tin, chúng ta có thể đi xét nghiệm quan hệ huyết thống.”

“Nếu anh có tiền, chúng ta có thể đi ngay bây giờ.” Giọng tôi nhỏ dần.

Dù gì thì anh ấy cũng vừa mới đi cướp tiền của người khác…nhưng còn chưa cướp được.

Chắc chắn trên người cũng không có tiền.

Quả nhiên, tôi nghe thấy người bên cạnh nói: “Tôi không có tiền, cũng không…”

“Vậy để em nuôi anh!” Tôi lập tức cắt ngang.

Tạ Vọng bật cười: “Em? Nuôi tôi? Em còn chưa nuôi nổi bản thân đấy.”

Bị nói trúng tim đen, tôi có chút ngượng ngùng.

Khẽ nói: “Em có thể ăn ít lại, còn có thể đi làm thêm kiếm tiền.”