CHƯƠNG 1
1.
Ta là cô nương khỏe nhất thôn.
Cả thôn Đồng Hoa, mỗi người được chia mười mẫu đất, ta vừa làm xong phần của mình liền thuận tay cày nốt phần của Thôi đại ca.
Mỗi khi các bá các thím trong thôn nghỉ ngơi, họ thường giơ ngón tay cái lên với Thôi đại ca – người đang ngồi uống trà dưới mái lều, nhìn ta cày ruộng mà tấm tắc khen:
“Thôi Xán à, lấy được Tân Hi làm thê tử, hẳn là phúc phần mười đời của ngươi! Nha đầu này giỏi lắm, làm việc còn siêng hơn cả trâu bò trong thôn. Có nàng rồi, ngươi chẳng cần sầu lo tiền bạc đọc sách.”
Thôi đại ca mỉm cười hiền từ, cẩn thận đặt sách vở sang một bên, lấy khăn tay bước ra ruộng lau mồ hôi cho ta.
“Tân Hi, cày thêm hai mẫu nữa rồi nghỉ ngơi một lát. Hôm nay nắng gắt, muội lại đen thêm rồi, cứ thế này chẳng mấy chốc mà thành cục than mất.”
Ta ngẩng đầu nhìn ánh nắng chói chang, rồi lại nhìn làn da trắng mịn của Thôi đại ca, vội vàng đẩy hắn về phía mái lều.
“Huynh ra đây làm gì, mau quay về ngồi đi, kẻo nắng phơi đen da huynh bây giờ.”
Thôi đại ca trước giờ vốn chu đáo, chẳng nỡ để ta lo lắng cho hắn.
Thấy ta sốt ruột, hắn liền lấy tay áo rộng che mặt, chậm rãi chạy về lều, còn không quên cầm sách vẫy vẫy về phía ta.
“Tân Hi, muội đừng vội, còn ba canh giờ nữa mặt trời mới lặn, muội cứ từ từ làm, ta ngồi đây đọc sách đợi muội.”
Ta mỉm cười hài lòng nhìn Thôi đại ca, rồi lại vung tay cày tiếp.
Ta vốn tưởng những ngày tháng như thế sẽ kéo dài cả cuộc đời.
Ta đã tính toán rồi, đợi thêm hai năm nữa, Thôi đại ca đỗ tú tài, ta cũng vừa đến tuổi cập kê, chúng ta sẽ thành thân.
Đến lúc đó, hắn dạy học trong làng, ta nuôi lợn, làm ruộng, chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau cả đời.
Nhưng trời không chiều lòng người, một trận hạn hán lớn chưa từng có trong mấy chục năm ập đến.
Cả năm trời không có lấy một giọt mưa, con sông trong làng khô cạn, nứt từng khối như miếng lương khô, hoa màu trong ruộng đều ch khô hết.
Những trai tráng trong làng vì miếng cơm manh áo đành phải rời làng đi làm thuê, chỉ có Thôi đại ca kiên quyết ở lại tiếp tục đọc sách.
Người đói gầy trơ xương, môi nứt nẻ, nhưng nhất quyết không chịu rời đi.
“Tân Hi, đời này ta nhất định phải đỗ tú tài. Ta không giống các ngươi, các ngươi không có học thức thì có thể làm việc nặng nhọc, nhưng ta không làm được. Cha ta là tú tài, từ nhỏ đã dạy ta đọc sách viết chữ. Ta sinh ra chính là để làm tú tài, dù có ch đói cũng không làm những việc bẩn thỉu, nặng nhọc làm nhục kiến thức của mình!”
Thôi đại ca từ nhỏ đã có chí lớn, học vấn cũng uyên thâm, dù đến giờ vẫn chưa đỗ kỳ thi Hương*.
*Kỳ thi Hương là kỳ thi cấp tỉnh trong hệ thống thi cử thời phong kiến, nhằm tuyển chọn nhân tài cho chính quyền. Thí sinh thi viết và những người đỗ được phong Cử nhân, có cơ hội thi tiếp lên các kỳ thi cao hơn.
Nhưng ta tin rằng, một ngày nào đó hắn sẽ trở thành vị tú tài đầu tiên trong làng mở lớp dạy học.
“Thôi đại ca, huynh yên tâm, huynh cứ an tâm học cho tốt, còn có muội ở đây! Muội có sức lực tốt, làm được mọi việc. Dù bây giờ không thể trồng trọt, nhưng có nhà địa chủ trong làng đang cần người làm thuê. Muội nhất định sẽ làm được, đợi muội mang bạc về cho huynh!”
Thôi đại ca cảm động rơi nước mắt, nắm tay ta ân cần nói:
“Tân Hi à, tên địa chủ đó là Chu Bái Bì*, dù muội có sức lực tốt thế nào chăng nữa, hắn cũng sẽ không trả cho muội đồng lương xứng đáng. Muội lại thật thà, đi làm chắc chắn sẽ bị thiệt thòi.”
*Chu Bái Bì là một tay ác bá địa chủ trong truyện “Nửa đêm gà gáy” của tác giả Cao Ngọc Bá.
Ta nghĩ lại, cũng phải.
Tên Chu Bái Bì đó chuyên làm những chuyện lừa đảo, bóc lột.
Bao người trong làng đi làm thuê cho hắn về, không ai là không chửi rủa.
“Vậy Thôi đại ca, muội phải làm sao đây?”
Thôi đại ca kéo tay ta ngồi xuống ghế gỗ, khuyên nhủ:
“Tân Hi à, ta nghĩ thế này! Đều phải đi làm thuê, sức muội lại lớn, cớ sao phải làm thuê trong làng?”
“Ta từng nghe những sĩ tử năm ngoái lên kinh dự thi kể rằng, trong kinh thành có một vị thượng thư, quanh năm tuyển người làm thuê. Quan trọng nhất là thù lao rất cao, còn cao hơn cả bổng lộc của thái giám trong cung. Nếu muội đi, có khi chỉ cần một năm là có thể mang áo gấm trở về làng.”
“Đến lúc đó, chúng ta có tiền để thành thân, ta cũng có bạc để lên kinh dự thi, muội cũng không cần phải đi làm thuê nữa, chỉ cần trồng trọt, nuôi lợn, sinh con đẻ cái và chăm sóc ta, muội thấy sao?”
Thôi đại ca đọc nhiều sách, hiểu biết rộng, ta tin tưởng vào nhãn quan của hắn.
Thế là, ta thức suốt đêm may thêm đế giày, đeo tay nải nhỏ, mang theo mấy cái bánh nướng, đi bộ suốt hai tháng trời để vào kinh thành.
Đúng như lời Thôi đại ca nói, quản gia của phủ thượng thư đang dựng bảng tuyển hạ nhân ở đầu đường.
Kỳ lạ là, những cô nương đến ứng tuyển đều xinh đẹp như hoa, nhưng quản gia chẳng thèm ngó ngàng, lại chọn ngay ta giữa đám đông.
Mãi đến khi vào phủ, ta mới có dịp hỏi quản gia:
“Quản gia, sao những cô nương kia xinh đẹp thế mà ngài không chọn, lại chọn ta?”
Quản gia vuốt râu, đáp lại một cách bí ẩn:
“Chỉ mình ngươi là có … khí chất phù hợp nhất để nhóm lửa!”
2.
Ta trở thành nha hoàn phụ trách nhóm lửa trong phủ thượng thư, mỗi tháng được nhận một lượng bạc.
Vì sức khỏe hơn trâu, lại chăm chỉ, lúc rảnh rỗi thường xuyên giúp đỡ người khác làm việc, nên nhân duyên trong hậu viện của ta cực tốt.
Chiều hôm đó, ta vác cây chổi lớn hơn cả người, hì hụi quét sân.
Hôm trước, Tiểu Thúy – cô nương phụ trách gánh nước – được điều lên tiền viện hầu hạ đại nhân, vui mừng đến mức ngồi cắn hạt dưa cả buổi trưa, phun vỏ dưa vào khe gạch, khó quét thật sự. Ta phải quét hơn một canh giờ mới xong.
Khi bà đầu bếp gọi ta vào nhóm lửa, ta tình cờ thấy một nhóm người mặc xiêm y thị vệ màu đen từ tiền viện kéo lê một thứ gì đó, bước nhanh về phía hậu viện.
Ta thấy bộ xiêm y kia thật đẹp mắt, làm nổi bật vai rộng eo thon, khiến người mặc toát lên vẻ oai phong lẫm liệt. Thế là ta liền nghĩ ngay đến việc dùng lương bổng may một bộ tương tự cho Thôi đại ca.
Nếu hắn mặc bộ này đi dự thi, chắc chắn khí thế sẽ thêm phần uy nghi.
Mải mê ngắm nhìn, đến khi đám người đi tới gần, ta mới nhận ra họ đang kéo lê thứ gì.
Đó là Tiểu Thúy!
Bộ xiêm y mới bằng vải bông của nàng ấy bị roi quất nát bươm, máu tươi che kín hoa văn, khuôn mặt nàng tái nhợt, đôi mắt mở to…
“Tiểu Thúy, ngươi làm sao thế?”
Ta bước lên phía trước, bị người thị vệ dẫn đầu chặn lại. Hắn liếc nhìn ta một cái rồi vội vã đi tiếp.
Lúc nhóm lửa, bà đầu bếp mới kể cho ta nghe.
Đêm qua, Tiểu Thúy đã bỏ thuốc vào trà an thần của đại nhân, muốn bò lên giường.
Đại nhân phát hiện, không cho phép nàng được ch dễ dàng, thị vệ đánh nàng suốt đêm, đến sáng thì nàng tắt thở…
Ta lại nhớ đến đôi mắt mở to của nàng ấy.
Khó trách nàng ấy không trả lời ta, hóa ra đã bị đánh ch.
Bà đầu bếp còn kể thêm, đại nhân tên Hà Húc, là vị thượng thư trẻ tuổi nhất triều đại từ xưa đến nay.
Đáng tiếc, thanh danh không tốt, nhân phẩm cũng vậy, yêu tiền như mạng, tính tình tàn nhẫn.
Nhưng vì tướng mạo quá xuất chúng, nên rất được nhiều nữ tử yêu thích.
Nha hoàn vào phủ như tre già măng mọc, ch một người thì lại có người khác vào thay thế.
“Đã ch nhiều người như vậy, sao họ vẫn còn dám lao vào?”
Bà đầu bếp vừa múa sạn đảo chảo vừa nói to như chuông, khiến tai ta ù cả lên.
“Hừ, con người không phải chính là như vậy sao, thất bại của kẻ khác thì liên quan gì đến mình, ai mà chẳng nghĩ mình khác biệt chứ. Huống chi, liều một phen, chim sẻ cũng có thể hóa phượng hoàng. Đã vào được kinh thành rồi, ai còn muốn quay về làng nữa…”
Ta muốn!
Chỉ cần nghĩ đến Thôi đại ca gầy trơ xương vì đói, ta chỉ muốn bay về ngay lập tức.
Không biết hai tháng qua, Thôi đại ca có được ăn no không, mấy thẩm hàng xóm có tốt bụng chiếu cố hắn không…
Nghĩ đến đây, ta lại càng gắng sức nhóm lửa.
Ta phải cố gắng làm việc, chăm chỉ nỗ lực!
Nhận được bạc rồi, ta sẽ gửi về ngay lập tức, nhất định không để Thôi đại ca phải lo lắng.
3.
Kết quả là, ta chưa kịp nhận tiền lương tháng.
Quản gia đã tìm đến.
“Tiểu Hắc, lại đây.”
Quản gia đứng ở cổng sân, chống tay vào tường gọi người, gọi mãi mà chẳng ai đáp lại.
Ta nhìn quanh tứ phía, đã hai tháng ở đây rồi, chưa từng nghe thấy ai tên Tiểu Hắc cả.
“Đừng nhìn nữa, chính là ngươi đấy, cái người da đen kia, đúng rồi, chính là ngươi, ngươi đen nhất đấy.”
Ta đặt rìu chặt củi xuống, dùng áo lau tay rồi bước đến chỗ ông ấy.
“Làm sao thế, phát tiền công à?”
Quản gia nhìn ta như nhìn kẻ ngốc, nhưng giọng nói lại ôn hòa hơn cả lần đầu gặp mặt.
“Tiểu Hắc, muốn kiếm thêm tiền không?”
Dĩ nhiên là muốn rồi, ta gật đầu “rụp” một cái.
Thôi đại ca còn đợi ta kiếm tiền về để thành thân và dự thi nữa.
“Tiểu Hắc, hiện giờ có một công việc tốt, có thể khiến tiền công của ngươi tăng gấp mấy lần, ngươi có muốn làm không?”
“Đương nhiên muốn, ta có sức lực tốt, việc gì cũng làm được!”
Quản gia vui mừng, nói: “Đến tiền viện hầu hạ đại nhân, ngươi có muốn không?”
Việc này …
Ta xoa xoa tay, thành thật đáp: “Thế thì ta không muốn đâu. Ngài ấy đánh ch người đấy, ta còn phải về quê lấy chồng nữa…”
Quản gia nghe thế càng hài lòng, kéo tay ta về phía tiền viện.
“Nói hay lắm, chính là ngươi rồi! Ngươi cũng đừng sợ, đại nhân của chúng ta ấy à, không khó hầu hạ như vậy đâu. Chỉ cần ngươi không leo lên giường, không quyến rũ ngài ấy…”
Quản gia vừa nói vừa liếc nhìn ta đầy vẻ chê bai, rồi cười tủm tỉm nói:
“Tiểu Hắc, từ nay tiền công của ngươi sẽ tăng lên năm lượng. Làm đủ ba năm, lão phu đảm bảo ngươi sẽ mang được áo gấm về làng gả chồng. Nhưng nếu ngươi dám leo lên giường, đừng nói đến bạc trắng, ngay cả tính mạng cũng khó mà giữ được!”
Năm lượng bạc!
Lại còn có chuyện tốt như vậy!
Ta vỗ ngực nói lớn: “Quản gia, ngài yên tâm, ta đã có hôn ước rồi nên thà ch cũng không leo lên giường đại nhân đâu!”