CHƯƠNG 1
1.
Ta chưa bao giờ nghĩ rằng thế giới mình đã sống mười sáu năm qua thực chất lại là một quyển truyện.
Mà huynh trưởng của ta không chỉ là thái tử lưu lạc ở dân gian mà còn là nam chủ quyển sách này.
Thiếu nữ hái thuốc câm điếc đang chắn trước người hắn, lộ vẻ vừa yếu đuối vừa quật cường, là nữ chính.
Chuyện này phải bắt đầu từ nửa năm trước.
Khi đó, huynh trưởng về quê thăm người thân, không ngờ rơi xuống vực mất tích.
Ta dẫn người tới tìm, lùng sục ở nhiều nơi, rốt cục biết được huynh trưởng lưu lạc ở một thôn xóm sâu trong núi.
Chỉ là…hắn đã mất trí nhớ, không nhận ra ta.
Nghĩ đến tổ phụ đang bệnh không dậy nổi sau khi nghe tin dữ ở nhà, ta muốn cưỡng ép mang hắn đi.
Lúc này trước mắt ta đột nhiên hiện lên mấy hàng chữ:
[A a a nữ phụ ác độc cút đi, không nên quấy rầy nam nữ chủ – –
[May mắn nữ nhân ác độc này bây giờ còn chưa biết thân phận thật sự của nam chính, nếu không nữ chính sẽ gặp nguy hiểm.]
[Ác nữ ỷ vào quyền thế muốn mang thái tử đi, làm hại nữ chủ đang mang thai phải một mình sinh con ô ô ô.]
……
Những chữ viết kỳ quái này từ đâu ra vậy?
Trong lòng ta dâng lên sóng to gió lớn, nhưng ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc, lẳng lặng quan sát những văn tự trôi nổi này.
Càng nhìn càng thấy kinh hãi.
Theo như những văn tự này nói, sau này ta sẽ biết Thẩm Hoài không phải là huynh trưởng ruột thịt của ta.
Tổ phụ trước khi lâm chung sẽ nói cho Thẩm Hoài biết thân phận thật sự của hắn, cũng phó thác ta cho hắn.
Mà ta sau khi trải qua nỗi đau mất mát người thân, trong quá trình cùng nam chủ hồi cung đoạt vị, bất tri bất giác động tâm với hắn.
Ỷ vào tình huynh muội, ta không ngừng chen ngang giữa nam nữ chủ, tìm mọi cách cản trở bọn họ ở bên nhau, cũng sử dụng đủ loại âm mưu quỷ kế để hãm hại nữ chủ.
【 Mỗi lần Thái tử muốn đuổi nàng ta đi, nàng ta lại khóc lóc nhận sai, nhưng lời nàng nói ra giống như rắm thối vậy, gió thổi qua là biến mất, lần sau nàng lại tiếp tục hãm hại nữ chủ 】
【 Ác nữ còn chơi trò bắt cóc đạo đức thái tử, động một chút lại lôi lời tổ phụ dặn hắn chăm sóc nàng ta ra làm lý do thoái thác, quá ghê tởm! 】
【Mọi người đừng sợ, thái tử chỉ yêu nữ chủ, chờ hắn đăng cơ sẽ hung hăng xử lý Thẩm Lăng Hoa.】
……
Tại hạ bất tài, chính là Thẩm Lăng Hoa.
2.
Chuyện huynh trưởng không phải là con ruột Thẩm gia, ta đã sớm biết.
Nhớ rõ đêm trước lễ cập kê, tổ phụ hỏi ta có nguyện ý gả cho huynh trưởng hay không.
Khi đó ta thật sự chìm trong khiếp sợ, thật lâu không nói nên lời, tổ phụ cũng chỉ cười cười nói không vội.
Không nghĩ tới thân phận thật của huynh trưởng lại hiển hách như thế.
Nhưng việc cấp bách trước mắt là mang người về đã.
Ta nghi ngờ không chắc đánh giá eo bụng của người câm nọ, nơi đó…… đã có cháu của ta hay sao?
Nàng mười phần đề phòng nhìn chằm chằm ta, gắt gao nắm lấy cánh tay huynh trưởng không buông.
Ta cười hiền lành, nói với nàng: “Đa tạ ngươi đã cứu huynh trưởng, đại ân đại đức, suốt đời khó quên, kính xin theo chúng ta cùng hồi kinh, để tiện báo đáp ân cứu mạng.”
Mắt nàng chợt lóe lên, tựa hồ rất kinh ngạc.
Nhưng nàng vẫn lắc đầu cự tuyệt, cũng ý bảo huynh trưởng đuổi khách.
Những chữ viết kia lại xao động:
[Nữ chính làm tốt, không nên nhân từ nương tay với tiểu tam.]
[Thẩm Lăng Hoa là cái đồ kỹ nữ tâm cơ trà xanh, vô liêm sỉ, quấn quít lấy thái tử không buông.]
[Đều tại nàng nhất định phải tách nam nữ chủ ra, thái tử bị kích thích khôi phục trí nhớ, nếu không hắn đã ở lại với nữ chính, chăm sóc nàng sinh con.]
……
Bị kích thích sẽ khôi phục trí nhớ?
Trong đầu ta chợt lóe lên một suy nghĩ, bắt được trọng điểm này.
Huynh trưởng, thật xin lỗi.
Vừa vặn để cho ta kiểm nghiệm một chút những “văn tự” này, đến tột cùng là thiên cơ hay là quỷ thoại(*).
(*)bí mật của Trời, cũng chính là Thiên ý hay là lời nói liên thiên của ma quỷ
3.
Huynh trưởng luôn luôn ôn nhu như ngọc, thanh nhã lạnh nhạt, cho tới bây giờ ta chưa từng thấy bộ dạng khi tức giận của hắn, thế gian này tựa hồ không có bất cứ chuyện gì có thể chọc giận hắn.
Muốn ở nơi thâm sơn cùng cốc này, tìm được đồ vật có thể kích thích hắn, hiển nhiên vô cùng khó khăn.
Cho nên……
Ta và đám thân vệ đành giả làm thổ phỉ, mai phục trên con đường hai người họ nhất định phải đi qua lúc lên núi hái thuốc, sau một trận vật lộn, hai người thành công bị chúng ta bắt lên núi.
Thiếu nữ câm bị nhốt trong một sơn động khác.
Ta giao một lọ ớt cho thủ lĩnh đội thân vệ, ý bảo hắn đem thứ này bôi ở chỗ… của huynh trưởng.
Thân vệ đầu run rẩy tiếp nhận bình, ánh mắt tràn ngập sợ hãi: “… tiểu thư, nếu đại công tử tỉnh lại, sẽ lột da thuộc hạ.”
Ta vỗ vỗ bả vai hắn như trấn an: “Huynh trưởng không đáng sợ như ngươi nghĩ, tính tình hắn rất tốt, hơn nữa, trời sập xuống có ta chống đỡ.”
“Tiểu thư ngươi không hiểu, đại công tử hắn…” Vẻ mặt hắn đưa đám, gọi hai thân vệ khác tiến vào sơn động.
Một lát sau, hắn đi ra, đầu đầy mồ hôi, thấy chết không sờn nói với ta: “Tiểu thư, chuẩn bị, chuẩn bị xong rồi.
Văn tự trên đỉnh đầu như sao băng, nhanh chóng xẹt qua:
【 ác nữ muốn làm gì, muốn bỏ thuốc để gạo nấu thành cơm sao? 】
[Khả năng nàng thấy nữ chính cùng thái tử thân thiết quá, ghen ghét phát điên.]
[Súc sinh, lúc này Thái tử vẫn còn là anh ruột trên danh nghĩa của nàng mà.]
[Haha, loạn luân sao(˘❥˘), mị đang đói bụng, cơm cơm.]
[Ngu ngốc cút cho tao!]
[Cút+10086.]
……
Loạn luân là sao?
Hàng chữ vẫn chửi ầm ĩ.
Chậc chậc chậc, đều đang mắng ta, ta không làm chút chuyện ác, chẳng phải là cô phụ một thân ô danh này sao.
Ta đi vào nhìn thoáng qua, cảm giác dường như còn thiếu chút gì đó……
Dưới sự áp bức dụ dỗ của ta, đám thân vệ vẻ mặt tuyệt vọng mà lột sạch huynh trưởng.
Khi cởi áo của huynh trưởng, văn tự lại sôi trào:
[Oa oa oa, thật lớn! Thật trắng! Thật hồng!]
[Hì hì (*/∇ *).]
【 cho tui xem, cho tui xem, đều phải trả tiền, dựa vào cái gì không cho tui xem! 】
【 chịu không nổi, nam chính đã bị vấy bẩn, mấy người chính là kẻ phản bội, căn bản không quan tâm tới nữ chính! 】
……
Thật kỳ quái, mấy thứ này đột nhiên nội chiến.
Khi lột quần huynh trưởng, tiếng oán than dậy đất:
[Mẹ kiếp, màn hình sao đột nhiên tối đen!]
[Sao không thấy gì nữa thế này, là tui rớt mạng hả?]
[Dựa vào cái gì ác nữ có thể nhìn, chúng ta không thể nhìn?]
……
Ta cười tủm tỉm chỉ vào ngực, xương quai xanh, eo, chân dài của huynh trưởng……
“Lại đây, chỗ này, còn có chỗ này, các ngươi dùng lực lớn chút, bóp mạnh những chỗ này một cái cho ta, nhất định phải bóp đến mức xanh tím, bằng không huynh trưởng tỉnh lại, hắn sẽ không tin tưởng.”
Hắn mất trí nhớ, cũng không phải mất trí.
Nếu như hắn cùng người kia đã “làm chuyện phu thê nên làm”, vậy càng không dễ bị lừa gạt.
“Tiểu thư, sao người biết nhiều như vậy? Có phải người lại lén đi dạo Hoa lâu rồi không, cẩn thận tướng quân biết được đánh gãy chân người.”
Ta đương nhiên chết cũng không thừa nhận: “Phi phi phi, bổn tiểu thư đọc nhiều sách vở, tự nhiên có kiến thức rộng rãi.”
“Không đúng, tháng trước thuộc hạ còn thấy người đi dạo Nam Phong quán, không có tiền uống rượu bị đuổi ra ngoài.”
Ta thẹn quá hóa giận: “Câm miệng.”
4.
Khi huynh trưởng từ từ tỉnh lại, đám thân vệ giả trang thành thổ phỉ vây quanh hắn
ở chính giữa, cùng nhau phát ra tiếng cười dữ tợn vang dội lại dâm tà.
Khung cảnh này quả thật là hung hăng kích thích đến hắn.
Hắn tức giận phun ra một ngụm máu, từ trên phiến đá ngã xuống.
Đến khi hắn tỉnh lại, hắn đã nhớ lại tất cả.
Xem ra những văn tự kia nói không sai.
Một đám thân vệ quỳ gối ngoài cửa thỉnh tội, trạng thái như lâm đại địch, thở mạnh cũng không dám thở.
Trong đó ta quỳ thẳng nhất.
Ta chỉ trời thề, một mực chắc chắn sự trong sạch của hắn vẫn còn.
Huynh trưởng nghiêng người dựa vào giường trúc, thân thể thon dài, y phục trắng tinh bao lấy thắt lưng gầy gò của hắn, trên thêu minh nguyệt, thanh nhã ôn nhuận, giống như hắn.
Chỉ là hắn cúi đầu, thần sắc tối tăm không rõ, qua một hồi lâu, một tiếng cười lạnh trầm thấp khàn khàn mới phát ra từ trong cổ họng hắn, làm người ta không rét mà run.
“Huynh trưởng…” Ta sợ hãi gọi hắn.
Nghe vậy, con ngươi nửa híp lại của hắn trong nháy mắt mở ra, sát ý chợt lóe lên, ánh mắt nham hiểm hung ác chặt chẽ đóng chặt ta, giống như đang nhìn một tù nhân mà hắn nắm chắc trong lòng bàn tay, lộ ra sự ham muốn chiếm hữu nồng đậm.
Ta sợ hãi cả kinh, sợ tới mức đặt mông ngã ngồi trên mặt đất.
Hắn lại nhanh chóng nhắm mắt lại, lại mở ra, trong mắt liền tràn ngập nụ cười ấm áp, như gió xuân.
Hắn nhẹ nhàng mở miệng, tha cho đám thân vệ.
Ta lập tức thở phào nhẹ nhõm, đã nói huynh trưởng rất dễ tính mà.
Chỉ cần ngày sau ta không giống như “văn tự” nói, chỉ dựa vào tình cảm hơn hai mươi năm nay, Hầu phủ như thế nào cũng sẽ không lưu lạc đến kết cục tru di cửu tộc.
Nghe được tổ phụ bệnh nặng, huynh trưởng lập tức lên đường hồi kinh.
Hắn bảo người cũng mang theo nữ nhân câm nọ.
Lần này nam nữ chủ không bị cưỡng ép tách ra vì ta, mấy “văn tự” hiển nhiên có chút không dám tin.
【Thẩm Lăng Hoa cư nhiên không ngăn cản?】
【 ngăn cản cái gì chứ, bây giờ nàng còn không thích Thái tử mà, chỉ xem hắn như anh trai. 】
【Có thể nghĩ ra như vậy cách thức rách nát như vậy ép người ta khôi phục trí nhớ, cũng không sợ kích thích hắn đến điên mất rồi.】
【Nam chủ cho tui cảm giác là lạ, làm cho người ta không thoải mái.】
5.
Ta vốn định làm thân với nữ chính trên đường đi.
Về tư, nàng là tẩu tẩu tương lai của ta, về công, nàng là hoàng hậu tương lai.
Cần gì phải khiến quan hệ thêm căng thẳng.
Đáng tiếc huynh trưởng không cho ta cơ hội này.
Hắn sắp xếp hai thân vệ, hộ tống nàng ngồi xe ngựa chậm rãi hồi kinh, chính mình thì cưỡi ngựa cùng ta về trước.
Ta ngồi trong lòng hắn bị xóc nảy đến mức buồn ngủ, vừa mở mắt ra thì lại thấy có thể nhìn thấy lũ quỷ đang mắng ta là đồ không biết xấu hổ, quấn chặt lấy…
Đó là lý do tại sao ta tin chúng nhưng gọi chúng là lũ ma quỷ.
Ai bị một đám người xa lạ mắng mỗi ngày mà vui vẻ được chứ.
Có lẽ đi được nửa ngày, lũ quỷ kia chợt biến mất không thấy.
Ta càng ngày càng buồn ngủ, mở mắt ra thì người đã nằm ở trong khách điếm.
Trước mắt như có làn nước nóng mờ mịt bốc lên, xuyên thấu qua hơi nước lượn lờ, ta nhìn thấy quần của ta bị cuốn lên thật cao.
Chân thì bị huynh trưởng nắm trong tay, nhẹ nhàng xoa bóp.
Ta sợ tới mức giật mình, nhanh chóng rút chân về, nhân tiện nhìn thoáng qua xem lũ ma quỷ kia có xuất hiện hay không.
May mà không có, ta thở phào nhẹ nhõm.
Nếu chúng nó thấy một màn này, chắc chắn lại mắng chết ta.
Huynh trưởng cũng không giận, ngược lại nâng một chân khác trong chậu nước lên, chậm rãi lau chùi.
Ta rụt chân lại.
Không giật ra được.
Giật mạnh hơn.
Vẫn không được.
Hắn như không nhìn thấy động tác nhỏ của ta, tự mình nói:
“Nhìn muội ngủ quá say, không đành lòng đánh thức muội, nhưng vừa rồi cởi giày cho muội, ta thấy trên chân muội có rất nhiều bọt nước cùng miệng vết thương, tất nhiên đã chảy mủ thối rữa, ta liền cho người đun nước nóng, muốn rửa sạch sau đó bôi thuốc cho muội.”
Ta ngượng ngùng cười: “Ta tự mình làm là được rồi, không dám làm phiền huynh trưởng.”
“Nếu không phải vì tìm ta, làm sao muội lại phải chịu những nỗi khổ này.” Ngón tay hơi lạnh của hắn xẹt qua mắt cá chân, đè lại bắp chân của ta, ngăn cản ta lộn xộn.
“Nghe lời.” Hắn nhấc mí mắt hẹp dài, nhìn chằm chằm ta.
Ta bỗng nhiên có cảm giác sởn gai ốc như bị mãnh thú khóa chặt.
Đêm nay huynh trưởng có chút khác thường.
Ta đành phải giả vờ ngáp một cái, túm lấy chăn bên cạnh.
“Buồn ngủ quá, muộn rồi, huynh trưởng mau trở về nghỉ ngơi đi, ta sẽ tự bôi thuốc.”
Đây là hạ lệnh đuổi khách.
Hắn trầm mặc đứng lên, đi về phía cửa.
“Cạch” một tiếng, chốt cửa đóng chặt.
Trong lòng ta lộp bộp một chút, cảm giác mát lạnh trong nháy mắt chạy lên sống lưng.
Hắn xoay người lại, ánh mắt sâu thẳm như vòng xoáy, từng bước tới gần giường.
“Muội đang sợ ta.”
Không phải câu nghi vấn, mà là câu khẳng định.
6.
Mưa gió bão bùng, đèn đuốc thưa thớt.
Nước trong chậu cũng đã lạnh lẽo.
Nhưng nhiệt độ trong giường lại liên tục tăng lên.
Thời điểm hắn nhướn người, áp thân lên, trong đầu ta nhất thời trống rỗng.
Ta vô thức muốn chạy trốn.
Lại bị hắn giữ chặt bả vai, từng chút từng chút kéo trở về vị trí cũ.
“Huynh trưởng, huynh, huynh muốn làm gì?” Giọng ta run đến mức âm thanh phát ra cũng chẳng còn rõ ràng.
“Bôi thuốc cho muội.” Hắn nghiêm túc, cười chẳng chút để ý.
Thắt lưng vô tình bị tháo ra.
Cảnh xuân chợt hiện.
“Bôi,..bôi thuốc không phải như vậy.” Ta xấu hổ phẫn nộ muốn chết, muốn hung hăng đẩy hắn ra, nhưng tay chân mềm nhũn không dùng được lực.
“Vậy là như thế nào?”
Thuốc mỡ lạnh lẽo chậm rãi trượt ra, giảm bớt đau nhức trên người.
Nhưng theo đó, là sự khổ sở không thể nói thành lời.
Đỉnh đầu là hơi thở nặng trịch của hắn, kéo dài mà lại dày đặc, giống như một tấm lưới kín không kẽ hở, phủ kín mọi sự phản kháng của ta.
Hắn cắn lỗ tai ta như trút giận, âm u mở miệng: “Dạo chơi hoa lâu có vui không? Không bằng kể cho huynh trưởng nghe.”
Ta nức nở vùi mặt vào gối, không hiểu tại sao tính tình hắn lại đột nhiên thay đổi, trở nên vô cùng xa lạ.
“Đủ rồi! Không cần bôi nữa! Huynh trưởng huynh vượt quá giới hạn rồi! Chúng ta là huynh muội, là huynh muội máu mủ tình thâm!”
“Chúng ta trước nay đều không phải huynh muội, chuyện này không phải muội đã sớm biết rồi sao?” Hắn liếc xéo ta, như cười như không.
“Nhưng huynh làm như vậy không sợ khiến Miêu Miêu cô nương thất vọng sao?” ta khóc đến thở không ra hơi, cầu xin hắn thanh tỉnh lại.
“Khó trách ngươi lại đột nhiên tránh né ta–“
Hắn giống như bừng tỉnh thở dài một tiếng, tiếp theo lại xảo quyệt cười nói:
“Ta và nữ nhân câm kia hoàn toàn trong sạch, không hề có chút quan hệ dính dáng nào, càng không có ân cứu mạng gì, nếu không phải nàng ta gây khó dễ, ta đã sớm hồi kinh. Lăng Hoa, cả đời này ta chỉ muốn cưới một mình muội.”
……
Cuối cùng, hắn lạnh giọng cảnh cáo: “Nữ nhân câm kia không phải người tốt, muội tránh xa nàng ta một chút.”
Ta giả vờ ngủ, không để ý đến hắn nữa.
Nói giống như huynh là chính nhân quân tử vậy.
Ta không chỉ muốn tránh xa nàng ấy.
Ta còn muốn tránh xa huynh.
Cả hai đều như bị bệnh.