CHƯƠNG 1
1.
Tôi và Hứa Ngôn Từ có hôn ước từ nhỏ, tôi luôn cho rằng chúng tôi không thể kết hôn.
Bởi vì Hứa Ngôn Từ rất lạnh nhạt với tôi.
Chúng tôi lớn lên cùng nhau, nhưng cả hai đều đường ai nấy đi.
Mối quan hệ của chúng tôi trở nên căng thẳng hơn vào thời trung học.
Khi đó lớp tôi có một học sinh mới chuyển đến.
Cậu ta hoạt bát, rạng rỡ, tóc cắt ngắn gọn gàng, chân mày sắc nét, trông như một mặt trời nhỏ.
Tính cách ấy hoàn toàn trái ngược với sự lạnh lùng, u ám của Hứa Ngôn Từ.
Tôi bị tính cách của Trương Tinh Diêu thu hút, rất nhanh liền trở thành bạn tốt.
Trong một tiết thể dục, cổ họng tôi cảm thấy khó chịu nên vào nhà vệ sinh cạo nhẹ phần cổ trước gương.
Hồi nhỏ mẹ tôi từng nói, cạo nhẹ vài lần sẽ giúp cổ họng dễ chịu hơn.
Sau khi cạo, trên cổ tôi xuất hiện những vết đỏ như dấu hôn.
Ra khỏi nhà vệ sinh, tôi tình cờ gặp Trương Tinh Diêu cũng vừa bước ra từ nhà vệ sinh nam.
Chúng tôi nhìn nhau cười rồi cùng quay về sân thể dục.
Hứa Ngôn Từ trầm mặc nhìn chằm chằm vào vết đỏ trên cổ tôi, ánh mắt anh tối sầm.
Trương Tinh Diêu cũng nhận ra ánh mắt kỳ lạ của Hứa Ngôn Từ dành cho tôi.
Cậu ta hỏi tôi: “Hai người là người yêu à?”
Tôi lắc đầu: “Không phải.”
Tôi định nói rằng chúng tôi lớn lên cùng nhau, nhưng Hứa Ngôn Từ rất ghét tôi, sợ rằng anh không thích tôi có liên quan đến người khác nên bổ sung thêm một câu: “Tôi với anh ấy không thân.”
Hứa Ngôn Từ nhìn chằm chằm vào môi tôi, gương mặt vốn lạnh lùng lại càng trở nên u ám.
Nhưng cũng chẳng sao, dù gì anh luôn ghét tôi, chưa bao giờ đối xử tốt với tôi cả.
Không hiểu sao Trương Tinh Diêu lại hỏi tôi với Hứa Ngôn Từ có phải người yêu không.
Ánh mắt anh nhìn tôi giống như đang nhìn kẻ thù thì đúng hơn.
2.
Tôi và Hứa Ngôn Từ chưa bao giờ nói chuyện ở trường.
Mối quan hệ thanh mai trúc mã giữa tôi và anh cũng không mấy ai biết, ngoại trừ bạn cùng bàn của tôi.
Cô ấy thầm thích Hứa Ngôn Từ từ năm lớp 10.
Sắp tốt nghiệp, cô ấy không muốn để lại tiếc nuối thời thanh xuân nên nhờ tôi gửi thư tình cho anh.
Nhận lấy lá thư, lòng tôi chua xót.
Thật ra tôi có một bí mật — tôi cũng thích Hứa Ngôn Từ.
3.
Nhưng anh luôn lạnh lùng, xa cách với tôi, khiến tôi không dám đến gần.
Tôi cũng biết, khi đến tuổi hai mươi hai, thời điểm hôn ước được thực hiện, Hứa Ngôn Từ sẽ không cưới tôi.
Vì vậy, tôi luôn kìm nén trái tim rung động của mình, không dám thích anh.
Tôi sợ đến lúc đó sẽ trở nên khó xử, sẽ bị tổn thương.
…
Tan học, tôi cầm lá thư tình đi theo sau lưng Hứa Ngôn Từ, ngẩn người nhìn bóng lưng anh.
Cao ráo, thẳng tắp, yên tĩnh bước đi phía trước.
Dưới ánh mặt trời mùa hè, bộ đồng phục xanh trắng càng tôn lên làn da trắng của anh, đẹp đến mức không thực.
Hứa Ngôn Từ rất đẹp trai, có rất nhiều nữ sinh trong trường thích anh.
Trước đây, tôi từng có một suy nghĩ rất ích kỷ.
Hứa Ngôn Từ có vấn đề về thính giác, có lẽ khi lớn lên sẽ chẳng có cô gái nào muốn tiếp cận anh, và anh sẽ chỉ thuộc về một mình tôi.
Nhưng không ngờ khi lớn lên lại có vô số tình địch, muốn ngăn cũng không xuể.
Tôi thở dài, tiến lên vỗ vai anh.
Anh quay đầu lại nhìn tôi, ngón tay thon dài khẽ chỉnh máy trợ thính: “Có chuyện gì?”
Tôi lại thở dài trong lòng.
Hứa Ngôn Từ nói chuyện với tôi lúc nào cũng mang thái độ lạnh lùng như vậy.
Tôi bực bội nói: “Thư tình, đưa thư tình này.”
Anh sững người, đôi mắt đào hoa vốn lạnh nhạt bỗng lóe lên ý cười khó nhận ra: “Em viết à?”
Tôi lắc đầu.
Hứa Ngôn Từ lập tức tháo máy trợ thính xuống, gương mặt càng trở nên lạnh lẽo và khó chịu, quay người rời đi.
Tôi đứng tại chỗ, cảm thấy vô cùng bực bội.
Tôi thật sự không hiểu, tại sao anh lại ghét tôi đến vậy?
Chúng tôi dù gì cũng lớn lên cùng nhau, dù chỉ là bạn học, anh cũng không cần phải lạnh lùng như vậy chứ?
Tôi chạy lên trước, nhét thư tình vào tay anh.
Nhưng anh lại nổi giận, ném lá thư đi rồi dùng thủ ngữ.
[Ở trường nói không quen anh thì thôi đi, còn giúp người khác đưa thư tình cho anh?]
Ánh mắt anh dời xuống cổ tôi.
[Em và Trương Tinh Diêu đã làm gì?]
[Cho anh chút mặt mũi, nói với người khác là quen anh, nói rằng chúng ta có hôn ước, em sẽ chết à?]
[Hay vì anh có vấn đề về thính giác nên khiến em thấy mất mặt?]
Anh hít một hơi sâu, bất lực buông tay.
Nhưng tôi hoàn toàn không hiểu thủ ngữ!!!
Tôi không biết anh đang ra dấu điều gì.
Hồi nhỏ, Hứa Ngôn Từ từng nói anh không thích bị xem như người khuyết tật.
Trong lòng tôi, tôi luôn coi anh là người bình thường, vì anh có máy trợ thính và có thể
nghe được nên tôi chưa bao giờ học thủ ngữ.
Nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Hứa Ngôn Từ, có vẻ như anh đang mắng tôi lo chuyện bao đồng?
Tôi cũng không muốn tự chuốc lấy phiền phức nữa, quay người rời đi.
Từ đó, mối quan hệ vốn đã xa cách giữa tôi và anh ngày càng trở nên lạnh nhạt.
Cho đến khi lên đại học, tôi phát hiện Hứa Ngôn Từ học cùng trường với tôi.
Điều này khiến tôi vô cùng bất ngờ.
Hứa Ngôn Từ học giỏi, có thể chọn bất kỳ trường nào tốt, tại sao lại học cùng trường và cùng ngành với tôi?
Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc hơn cả — năm hai mươi hai tuổi, hai gia đình tụ họp để bàn về hôn sự của chúng tôi.
4.
Tôi siết chặt tay.
Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ Hứa Ngôn Từ từ chối.
Nhưng anh lại nói: “Được.”
“Kết hôn càng sớm càng tốt.”
5.
Sau khi anh nói xong, tôi hoàn toàn sững sờ.
Thậm chí quên mất phải hỏi anh tại sao lại đồng ý.
Một nửa là vui mừng, một nửa là khó hiểu.
Cứ thế, tôi mơ hồ mà kết hôn với Hứa Ngôn Từ.
Buổi tối, khi vào phòng, anh vừa tắm xong, tóc vẫn còn hơi ướt.
Anh mặc đồ ngủ, lười biếng dựa vào đầu giường đọc sách.
Tôi căng thẳng kéo nhẹ váy ngủ.
Anh không thèm nhìn tôi lấy một cái, chỉ tháo máy trợ thính đặt lên đầu giường, coi tôi như không khí.
Tôi hừ lạnh một tiếng, quả nhiên đúng như tôi đoán.
Chắc chắn là lười tìm hiểu những cô gái khác, cảm thấy kết hôn với ai cũng vậy, nên dứt khoát chọn tôi để khỏi phiền phức.
Không sao cả, tôi tự an ủi mình.
Tôi leo lên giường, tắt đèn đi ngủ.
Đột nhiên, một bàn tay nóng rực ôm lấy eo tôi.
Cơ thể tôi khẽ run lên.
Hứa Ngôn Từ kéo tôi vào lòng, cúi xuống hôn tôi.
Nụ hôn đến quá bất ngờ.
Anh hôn rất giỏi, khiến tim tôi đập loạn đến mức quên mất phải ngạc nhiên.
Hứa Ngôn Từ ghé sát tai tôi, giọng nói trầm thấp đầy ám muội: “Anh không nghe thấy.”
“Nếu đau cứ cắn anh, anh sẽ nhẹ nhàng hơn.”
6.
Hơi thở của Hứa Ngôn Từ dần trở nên gấp gáp, nhịp tim mạnh mẽ của anh dội vào từng tấc da tấc thịt tôi.
Khi tôi hoàn hồn lại, sự xấu hổ khiến tôi phản kháng dữ dội.
Tôi không hiểu, cũng không nhìn thấu được anh. Hàng loạt cảm xúc hỗn loạn trong lòng càng khiến tôi tức giận và khó chịu.
Tôi mắng anh, bảo anh đừng chạm vào tôi, tôi chửi anh là đồ điên — nhưng anh hoàn toàn không nghe thấy.
Vòng tay rắn chắc mang theo nhiệt độ nóng bỏng của Hứa Ngôn Từ quấn lấy eo tôi, như thể muốn thiêu đốt tôi thành tro bụi.
Mãi đến khi kiệt sức, anh mới trở mình, đeo lại máy trợ thính.
“Em vừa nói gì?”
Tôi giận dữ cắn mạnh lên vai anh.
“Anh vốn dĩ không thích em, tại sao lại làm chuyện thân mật này?”
“Tại sao lại đồng ý cưới em?”
Hứa Ngôn Từ vẫn chưa lấy lại hơi thở, gò má trắng trẻo lấm tấm mồ hôi, vài sợi tóc ướt dính trên trán.
Anh vén tóc ra sau, chăm chú nhìn tôi.
Không biết có phải do tôi ảo giác hay không, nhưng dường như tôi thấy được một thứ tình cảm sâu lắng ẩn hiện trong mắt Hứa Ngôn Từ.
Tôi im lặng nhìn anh, chờ đợi câu trả lời.