Một tháng sau, cuối cùng ta cũng đợi được cơ hội.

Trong cung truyền tin ra, đại thọ Thái hậu sắp đến, Dung Quý phi đang rộng cửa chiêu mộ tú nương vào cung.

Bà ta muốn chiều theo sở thích của Thái hậu, dâng tặng một bức “Phượng Xuyên Mẫu Đơn”.

Thế là ta đè nén hận thù và giận dữ, dựa vào kỹ nghệ thêu thùa tinh xảo, thuận lợi vượt qua kỳ tuyển chọn của Nội Vụ tỉnh, vào được điện Phúc Ninh như ý nguyện.

Nào ngờ, ngay ngày đầu làm việc đã gặp cảnh Dung Quý phi nổi trận lôi đình, mắng nhiếc đám tú nương thậm tệ:

“Lũ phế vật!

Đến cả phượng hoàng và mẫu đơn cơ bản nhất cũng không thêu xong, giữ lại có tác dụng gì?

Lôi xuống, trảm hết cho ta!”

Nghe vậy, các tú nương ríu rít cầu xin tha mạng. Kết quả, không những không được miễn tội mà còn bị đánh thêm một trận thừa sống thiếu chết.

Hóa ra, kỹ nghệ của tú nương ở Văn Tú viện quá kém, đồ thêu ra lúc nào cũng thiếu đi cái thần. Đặc biệt khi đặt cạnh tác phẩm lúc sinh thời của tỷ tỷ, sự cao thấp được phân định rõ ràng ngay lập tức.

Vì hậu cung hỗn loạn, các phi tần thường xuyên đấu đá, tính kế lẫn nhau. Cho nên, nếu để kẻ có tâm cơ mượn chuyện này để thổi phồng, Dung Quý phi rất có thể bị gán tội “làm lấy lệ với Thái hậu, đại bất kính”.

Khi đó, dù Hoàng đế có sủng ái đến mức nào, e rằng bà ta cũng khó tránh khỏi bị trừng phạt và ghẻ lạnh.

Lúc này, mọi người im phăng phắc như ve sầu mùa đông. Không ai chú ý đến việc ta lặng lẽ rời khỏi hàng, nhanh chóng bước đến trước mặt Quý phi, quỳ sụp xuống, dập đầu thật sâu:

“Khởi bẩm nương nương, nô tỳ nguyện vì người phân ưu, xin được thử một phen.”

Sắc mặt lão bà bà đứng cạnh biến đổi dữ dội, đang định sai người lôi ta đi đánh trượng cho đến chết thì Dung Quý phi bỗng giơ tay ngăn lại. Bà ta quan sát ta một hồi, lạnh lùng hỏi:

“Người mới? Tên là gì?”

Sắc mặt ta bình thản, đáp:

“Bẩm nương nương, nô tỳ là Lan Hương.”

Dung Quý phi nheo mắt, nói khẽ:

“Gan dạ như vậy, hẳn là kỹ thuật thêu thùa phải rất tốt?”

Ta cung kính cúi đầu trả lời:

“Bà ngoại và mẫu thân của nô tỳ đều từng mở tiệm thêu, nô tỳ từ nhỏ đã được tai nghe mắt thấy, mong nương nương cho một cơ hội.”

Lời nói khiêm nhường khẩn thiết của ta khiến Dung Quý phi nhướng mày:

“Được, cứ theo lời ngươi. Nhưng nếu ngươi dám trêu đùa bổn cung, hừ…”

Sau khi tạ ơn, ta bước đến bàn thêu.

Ngay sau đó, ta sử dụng kỹ thuật thêu tơ lỏng của Tô Tú, chỉ trong chốc lát đã phác họa được một cánh hoa mẫu đơn sống động như thật.

Thấy vậy, mắt Dung Quý phi lộ rõ vẻ vui mừng. Không nằm ngoài dự đoán, bà ta giao công việc cho ta và hứa rằng nếu thêu tốt sẽ có trọng thưởng.

Ta lại phủ phục dưới đất, dáng vẻ ngoan ngoãn, nhưng thân thể lại run rẩy nhẹ vì kích động.

Thật tốt quá… khoảng cách trả thù cho tỷ tỷ lại gần thêm một bước rồi.

Chỉ là không biết, bao giờ mới có thể dùng đến lớp da người của Dung Quý phi đây?

Đại thọ của Thái hậu càng lúc càng gần.

Những ngày tiếp theo, ngoại trừ lúc ngủ, hầu như cả ngày ta đều ở trong phòng thêu, đưa kim múa chỉ, tiến độ nhanh chóng mặt. Ngay cả ba bữa cơm cũng do lão bà bà đưa tới tận tay.

Nói ra thật nực cười.

Vì lúc đưa di thể tỷ tỷ về, lão bà bà này từng gặp ta một lần, nên ta đã đặc biệt hóa trang để tránh lộ thân phận.

Kết quả thì sao? Bà ta hoàn toàn không nhớ.

Phải rồi… trong mắt những kẻ bề trên và lũ chó săn của chúng, bình dân bách tính chẳng khác gì kiến cỏ. Chết thì cũng chết rồi, ai mà bận tâm chứ?

Ta nhìn khuôn mặt già nua cay nghiệt của bà ta, hận không thể kết liễu bà ta ngay lập tức.

Nhưng ta biết mình còn phải nhẫn nhịn. Giết bà ta thì có ích gì, kẻ thực sự hại chết tỷ tỷ là Dung Quý phi kia mà.