Thiên diệp

CHƯƠNG 1

1

Sau kỳ thi đại học, cả nhà lo lắng vì tiền học phí và sinh hoạt phí của tôi và em trai.

Chúng tôi là một đôi long phụng thai, từ nhỏ đến lớn niềm vui đều gấp đôi.

Nhưng giờ cả hai cùng đậu đại học, học phí sinh hoạt cũng nhân đôi.

Ba mẹ tôi chỉ là công nhân tay chân, học hành không đến nơi đến chốn, đã chắt bóp bao năm trời mới tích được chút tiền cho chúng tôi.

Nào ngờ năm ngoái bà nội lâm bệnh nặng, nằm ICU mấy hôm đã gần như tiêu sạch số tiền dành cho việc học.

Giờ nhà đã đi vay khắp nơi, vẫn còn thiếu rất nhiều.

Em trai tôi xung phong dùng hai tháng hè này vào xưởng làm việc kiếm tiền sinh hoạt.

Tôi cũng muốn đi, nhưng ba ngăn lại:

“… đó là nhà máy xi măng, không hợp với con.”

Mẹ bỗng nghĩ ra, nói hiện đang đi giúp việc ngoài thành, tiếng tăm tốt, có hai mối tìm bà.

Trong đó một mối việc nhẹ lương cao, bà bảo tôi có thể thay bà làm.

Tôi đồng ý ngay, cầm theo chứng minh thư của mẹ, mặc quần áo cũ của mẹ, lên phố.

2

Đến khu chung cư cao cấp của chủ nhà, tôi gõ cửa.

Ra mở cửa là một thanh niên gầy gò, mặt tái, dáng dấp nho nhã, cả người toát lên khí chất học thức.

“Cô là…”

Để giả mẹ, tôi cố tình uốn mái tóc xoăn tít trông thật già, đeo kính gọng to, mặc áo hoa của mẹ.

“Chào cậu, tôi tới thử việc đây.”

Nghe tôi nói bằng giọng Hà Nam chuẩn chỉnh, Trang Chi Hiền khẽ sững người.

Anh ta cầm hồ sơ của mẹ, lại nhìn kỹ tôi:

“Cô… 43 tuổi thật sao?”

Thật ra tôi và mẹ rất giống nhau, đều cao gầy, chỉ khác nhau hơn hai mươi tuổi.

Trước khi đến, tôi còn cố tình ba ngày không rửa mặt.

Chẳng lẽ thế mà vẫn không đè nổi lớp collagen căng tràn tuổi trẻ trên mặt tôi à?

Tôi vội vàng nói to:

“Anh đẹp trai à, tôi tuổi mụ đã 45 rồi đó, ở quê còn hai đứa con mười bảy mười tám tuổi cơ mà!”

Trang Chi Hiền: “…”

Sau một lúc lúng túng, anh ta vẫn cho tôi vào nhà.

“Người ta nói với cô rồi chứ? Bên tôi chủ yếu chỉ cần hai bữa cơm một ngày với dọn dẹp sơ.”

Tôi gật đầu:

“Biết, được hết!”

Mẹ đã dặn, Trang Chi Hiền hình như sức khỏe không tốt, bị đủ thứ dị ứng kỳ quái nên không thể ăn đồ ngoài.

Anh ta mới từ nước ngoài về, cha mẹ không ở bên, trong nhà cần một cô giúp việc nấu ăn ngon.

Tôi chỉ cần mỗi ngày trưa qua nhà, nấu hai bữa cơm, dọn dẹp sạch sẽ.

Buổi tối anh ta sẽ tự hâm lại ăn.

Nói chung rất nhẹ nhàng.

Thấy tôi vui vẻ nhận lời, Trang Chi Hiền mỉm cười:

“Vậy được, quyết định vậy nhé. Sau này nên gọi cô thế nào?”

Mẹ tôi họ Vương.

Tôi đáp:

“Cứ gọi tôi là dì Vương hay bác Vương đều được!”

Trang Chi Hiền: “… Dì Vương.”

3

Buổi trưa, tôi vào bếp, dùng mấy loại gia vị cao cấp, chống dị ứng trong nhà họ nấu món thịt xào mộc nhĩ chua ngọt, thêm gà xé trộn lạnh, và cơm trắng.

Bữa tối tôi chuẩn bị tôm xào trứng với rau chân vịt trộn giấm hạt.

Ngày thứ hai tôi đến, cảm giác Trang Chi Hiền đã nhiệt tình hơn rõ rệt.

“Dì Vương, tay nghề cô giỏi thật đấy, cơm rất ngon!”

Tất nhiên rồi, con nhà nghèo sớm biết lo toan.

Từ nhỏ tôi đã biết nấu ăn, em trai lại là đứa tham ăn.

Thỉnh thoảng, chúng tôi còn dành dụm tiền tiêu vặt để đi ăn quán, rồi về nhà bắt chước nấu lại.

Nếu không có tay nghề này, mẹ cũng đâu dám để tôi đi làm giúp việc.

Hôm ấy tôi nấu sườn hầm và đậu phụ, thêm bánh bột hấp nhỏ “heo con trùm chăn”.

Anh ta cúi đầu ăn không ngừng.

“Bánh này ngon quá, chấm canh ăn tuyệt lắm.”

Tôi sung sướng, khen:

“Tiểu Trang, cậu đúng là biết ăn, nước canh mới là tinh túy đó!”

4

Có người từng nói, muốn nắm được trái tim đàn ông, trước hết phải nắm được dạ dày của anh ta.

Nếu đúng vậy thì chắc tôi đã dùng tài nấu ăn chinh phục được Trang Chi Hiền rồi.

Hơn một tháng nay, buổi sáng tôi làm việc ở nhà anh ấy, tan ca thì về phòng trọ mẹ thuê, có thời gian thì đọc sách.

Ngày nào cũng bận rộn mà quy củ.

Trang Chi Hiền tuy bề ngoài có vẻ lạnh nhạt, như một đóa hoa cao ngạo trên núi, nhưng khi thân quen rồi thì lại khá nhiều chuyện.

Anh ta sẽ kể tôi nghe về công việc, chuyện thú vị hồi du học, thỉnh thoảng còn hỏi:

“Nhà dì có mấy đứa con?”

“Ra ngoài làm ăn cực không?”

“Con cái học hành thế nào?” …

Tôi cứ theo tình hình nhà mình mà ba hoa chém gió.

“Nhà có hai đứa đều học đại học rồi!”

“Con gái tôi học giỏi lắm! Tôi đi làm đây cũng là để kiếm tiền cho nó mà!”

Trang Chi Hiền nghe rất chăm chú, có lúc còn cảm khái:

“Cả nhà đồng lòng, thật tốt quá. Đợi con cái lớn hết, dì coi như vượt qua được hết rồi.”

Tôi cười:

“Cậu đúng là biết nói chuyện đấy!”

Trang Chi Hiền đáp:

“Đó là sự thật, chỉ cần người thân ở bên nhau, là hạnh phúc rồi.”

Thấy nét mặt anh có chút lạc lõng, tôi không nhịn được hỏi:

“Còn cậu thì sao? Ba mẹ cậu đâu rồi?”

Trang Chi Hiền nghĩ một lúc mới nói:

“Thật ra… ba mẹ tôi ly hôn từ khi tôi còn nhỏ, sau đó mẹ tôi tái giá, giờ sống với cha dượng.”

Gia đình đơn thân à.

Tôi thở dài:

“Thế cha dượng có tốt với cậu không?”

Anh trầm ngâm một lúc rồi đáp:

“Ông ấy đối xử cũng tốt, nhưng ông ấy có con riêng. Gần đây mẹ tôi… đang bận lo đám cưới cho con riêng, rất bận.”

Bận rộn lo cho con người ta, không lo cho con ruột.

Nghe mà thấy xót xa.

Thấy tôi im lặng, Trang Chi Hiền nói:

“Dì đừng nhìn tôi vậy, tôi không sao. Sau này tôi sẽ có… một mái nhà thuộc về riêng mình.”

Nói câu đó, giọng anh lại man mác buồn.

Tôi cổ vũ:

“Chắc chắn cậu sẽ có mà, cậu đẹp trai thế kia, tìm vợ khó gì!”

Trang Chi Hiền cuối cùng cũng cười:

“Ừ, chắc chắn không khó.”