CHƯƠNG 1
1
Ngày thứ hai sau khi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, mẹ tôi bảo rằng bà muốn ly hôn.
Có vẻ như bà đã mong đợi giây phút này từ rất lâu, hừng hực ý chí chuẩn bị ra tòa đệ đơn ly hôn, đồng thời đưa tôi đến nhà cô bạn thân của bà để ở nhờ.
“Ba năm trước Dao Dao ly hôn, con trai cô ấy – Lục Huân – đi theo bố, bây giờ đang ở chỗ cô ấy.” Mẹ tôi vừa lái xe vừa nói.
“Con còn nhớ nó không? Đứa trẻ đó từ nhỏ đã học hành xuất sắc, lại còn lễ phép, tính tình cũng dịu dàng hiền lành, nhìn qua đã biết là đứa trẻ ngoan.”
“Năm ngoái nó đỗ vào đại học A, con đến đó cũng là đàn em của nó, nhân tiện ở chung thì hỏi thăm thêm về trường đi.”
Tôi gật đầu.
Nhà dì Dao Dao ở khu biệt thự gần đại học A. Hôm đó bà ấy không có nhà, người ra đón chúng tôi là Lục Huân.
Anh cao 1m85, mặc áo thun trắng cùng quần dài thoải mái, đứng ở cổng đợi chúng tôi, đẹp trai như một ngôi sao điện ảnh, đến mức mẹ tôi cũng nhìn đến ngây người.
“Đứa nhỏ này được nuôi tốt thật đó.” Bà lại cảm thán một lần nữa.
Vào nhà, Lục Huân pha trà cho chúng tôi, mẹ tôi không ngừng khen ngợi anh.
“Dì quá khen rồi.” Anh cười ngại ngùng.
“Mẹ con mấy ngày nay đi công tác, bình thường bà ấy cũng bận, ít khi ở bên này, nhưng dì yên tâm, con ở với bố cũng thường xuyên một mình, con sẽ chăm sóc tốt cho Diên Diên.”
Mẹ tôi nhìn anh đầy hài lòng.
“Đồng Diên bị dì chiều hư rồi, cái gì cũng không biết làm. Ban đầu dì nghe chỉ có hai đứa thì có hơi lo, nhưng khi nhìn thấy con như này, dì yên tâm rồi.”
Nói rồi, bà quay sang nhìn tôi.
“Phải giúp đỡ anh Lục Huân, đừng gây thêm phiền phức, biết chưa?”
Tôi gật đầu.
2
Dì Dao Dao là bạn thân lâu năm của mẹ tôi, còn tôi và Lục Huân có thể xem như thanh mai trúc mã.
Từ nhỏ, anh đã là kiểu “con nhà người ta” trong truyền thuyết – học giỏi, đẹp trai, cái gì cũng xuất sắc, chưa từng khiến phụ huynh phải lo lắng.
Ba năm trước, dì Dao Dao ly hôn, Lục Huân theo bố rời khỏi đây.
Mẹ tôi vì muốn tôi tập trung học hành nên đã tịch thu điện thoại, từ đó tôi và Lục Huân cũng mất liên lạc.
Sau khi mẹ tôi rời đi, Lục Huân xách hành lý của tôi lên.
Ba năm không gặp, bốn mắt nhìn nhau.
“Anh Lục Huân, anh cao lên nhiều ghê.” Tôi ngưỡng mộ nói.
“Ba năm rồi mà em chẳng cao thêm chút nào.”
Bước chân anh khựng lại, sau đó quay đầu cười nhẹ.
“Không đâu, em cao 1m62 là vừa đẹp rồi.”
Tôi sững sờ một chút, vội vàng bước theo.
“Sao anh biết em cao 1m62?”
Anh cười cười: “Nhìn là đoán ra thôi.”
…
Quả nhiên là học bá!
Đôi mắt chính là thước đo đúng không?!
3
Buổi trưa, Lục Huân nấu cơm.
Tôi vừa kinh ngạc trước tài nấu ăn xuất sắc của anh, vừa ăn như gió cuốn, chẳng còn chút hình tượng nào.
Thật trùng hợp làm sao?
Cả bàn đồ ăn này, món nào cũng là món tôi thích.
Lục Huân chỉ ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống, một tay chống cằm, ánh mắt cong cong nhìn tôi.
Chắc là cảm giác hài lòng của đầu bếp khi được công nhận đây mà.
“Anh Lục Huân, anh giỏi quá đi mất!” Tôi dứt khoát khen ngợi.
“Nếu em quen ăn ngon thế này rồi, đến lúc nhập học không ăn nổi cơm ở căn-tin thì sao đây?”
“Vậy thì đừng ăn căn-tin.”
“Hả?”
“Khai giảng rồi anh cũng nấu cho em.”
Tôi chớp mắt: “Nhưng mà khai giảng xong em sẽ ở ký túc xá mà?”
Lục Huân cầm lấy đũa, gắp cho tôi một miếng thịt.
“Nếu em muốn, vẫn có thể tiếp tục ở đây.”
“Hả?”
“Đại học A toàn là tinh anh từ khắp nơi, quan hệ trong ký túc xá cũng không hẳn là đơn thuần như vậy.” Anh nhẹ nhàng nói.
“Anh cũng đăng ký ký túc xá, nhưng học kỳ sau buổi tối sẽ về đây ở. Mẹ anh thường không ở nhà, nên em cũng có thể tiếp tục ở lại, chỉ có hai chúng ta thôi.”
Tôi hơi sửng sốt.
“Không sao đâu, như vậy phiền lắm, em ở ký túc xá cũng được mà.”
Lục Huân tao nhã cầm đũa, khẽ cười mà không nói gì.
Lúc sau, anh mới nhẹ nhàng nói: “Không sao, đến lúc đó rồi tính.”
4
Những ngày sau đó, tôi và Lục Huân ở chung rất vui vẻ.
Tính cách của anh thực sự quá tốt.
Sự xa lạ và khách sáo sau ba năm xa cách chỉ mất vài ngày là tan biến gần hết. Chúng tôi cùng thuộc khoa Quản trị Kinh doanh, chỉ riêng chuyện về đời sống đại học đã đủ để nói chuyện không dứt.
Nói về chuyện học, tôi luôn giỏi tiếng Anh nhưng lại kém môn Toán.
Vậy nên khi Lục Huân đề nghị kèm tôi tiếng Anh, tôi đầy tự tin từ chối.
“Không cần?” Anh cười cười.
“Trình độ hiện tại, có qua nổi CET-4* không?”
(*CET-4: Kỳ thi đánh giá năng lực tiếng Anh cấp đại học ở Trung Quốc.)
“Em từng làm bài thi thử CET-4 rồi.” tôi hất cằm kiêu hãnh.
“Em được hơn 600 điểm lận!”
“Ồ.” Anh rút ra một tập đề thi.
“Nhưng tối qua dì còn nhắn tin bảo anh phải giám sát em luyện tiếng Anh hai tiếng mỗi ngày, nói rằng muốn em giành suất trao đổi nước ngoài khi lên năm ba.”
“Em đâu có muốn đi du học.”
Tôi quay đầu lẩm bẩm: “Mà tại sao lên đại học rồi còn bị quản chứ?”
“Vậy thử một chút không?”
“Thử gì?”
Anh ngồi xuống trước mặt tôi, tay cầm xấp đề thi, mỉm cười nhìn tôi.
“Anh đã hứa với dì là sẽ trông chừng em, dù sao cũng phải có cái để báo cáo lại. Em chọn một đề trong đây, nếu đạt 600 điểm, anh sẽ không quản nữa, thế nào?”
“Như vậy, anh cũng có cái để nói với dì.”
Nghe cũng hợp lý.
“Được!” Tôi đưa tay rút một đề thi.
“Khoan đã.” Anh đột nhiên đè tay tôi lại.
“Dù gì cũng là sinh viên rồi, có muốn chơi một trò chơi không?
5
“Trò chơi?”
Anh gật đầu.
“Gần đây trong trường đang thịnh hành một trò gọi là ‘Năm ván đấu’.”
“Năm ván đấu?”
“Trò chơi gồm năm vòng, nội dung mỗi vòng do hai người thỏa thuận. Ai thắng một vòng thì có quyền đưa ra một yêu cầu với người thua.”
“Yêu cầu đó phải hợp pháp, người thua bắt buộc phải thực hiện. Mà yêu cầu được đưa ra đó phải là một yêu cầu mới, không được phủ định hoặc vô hiệu hóa yêu cầu trước đó.”
Tôi nhìn anh chằm chằm.
“Thôi bỏ đi.” Anh bỗng lắc đầu cười.
“Em vẫn còn là trẻ con, chúng ta cứ rút đề kiểm tra cho đơn giản…”
“Em chơi!”
Anh hơi sửng sốt.
“Em không phải trẻ con.” Tôi lẩm bẩm.
“Với lại em thấy luật chơi này khá thú vị.”
“Thật sự muốn chơi?”
“Dĩ nhiên!”
“Được thôi.” Anh mỉm cười.
“Vậy ván đầu tiên bắt đầu bằng bài thi tiếng Anh này, thế nào?”
6
Luật của ván đầu tiên rất đơn giản: Tôi và Lục Huân mỗi người chọn một đề thi để làm. Tôi làm đề CET-4, còn anh làm đề CET-6, ai điểm cao hơn thì thắng.
Trước khi trận đấu bắt đầu, điện thoại tôi rung lên.
Là Tô Ánh gửi một video hài hước vào nhóm chat.
Nhóm này là của các tân sinh viên trong khoa tôi, còn Tô Ánh là đàn anh trên chúng tôi một khóa, cũng là bạn cùng trường cấp ba với tôi.
Anh ấy tính tình ôn hòa, đối xử với mọi người thân thiện, thường xuyên giúp đỡ mọi người trong nhóm giải đáp thắc mắc.
Tôi vừa lướt xem tin nhắn trong nhóm, bỗng nhiên bên cạnh vang lên giọng của Lục Huân.
“Có chuyện gì thú vị à?”
“Là nhóm của tân sinh viên khoa bọn em.” Tôi giải thích.
“Mọi người đang bàn chuyện tổ chức buổi gặp mặt trong mấy ngày tới.”
“Ồ.” Lục Huân cười nhẹ.
“Không biết còn tưởng em đang nhắn tin với bạn trai đấy.”
Bạn… trai?
Không hiểu sao gương mặt của Tô Ánh đột nhiên hiện lên trong đầu tôi.
Tôi lắc đầu.
“Không có đâu! Mẹ em quản chặt lắm, ba năm rồi em còn chẳng có điện thoại, làm sao mà em có bạn trai được?”
Lục Huân mỉm cười, giúp tôi trải đề thi ra.
“Được rồi, làm bài đi.”
7
Hai tiếng sau, tôi ngơ ngác nhìn bài thi CET-4 trên tay mình, rồi lại nhìn sang bài thi CET-6 của Lục Huân.
Tôi vậy mà thua rồi.
Thua thảm hại luôn chứ.
Bộ đề mà Lục Huân đưa cho tôi làm hoàn toàn không cùng một cấp độ với những đề tôi từng luyện trước đây.
Bài thi đầy lỗi của tôi và bài thi đạt điểm tuyệt đối của Lục Huân tạo thành một sự đối lập rõ ràng, từng chữ cái trên tờ giấy dường như đang cười nhạo sự tự tin khi nãy của tôi.
“CET-4, CET-6… thật sự khó đến vậy sao?” Tôi không thể tin nổi.
“Có lẽ do người ra đề.” Anh ấy lật xem bài thi.
“Anh cũng không ngờ lại khó như vậy. Bộ đề này anh tiện tay lấy khi đi ngang qua hiệu sách lúc mua đồ ở siêu thị.”
Tôi rầu rĩ gãi đầu một cái.
“Vậy là… vòng đầu tiên anh thắng rồi…”
“Yêu cầu của anh là gì thế?”
Thật ra tôi cũng rất tò mò.
Không biết trò chơi này sẽ có những yêu cầu thế nào.
Anh đang sắp xếp lại bài thi thì bỗng ngừng tay, quay sang nhìn tôi.
Đôi mắt của anh rất đẹp, luôn ánh lên sự dịu dàng và sáng ngời.
Nhưng ngay khoảnh khắc chúng tôi chạm mắt, không hiểu sao tôi lại bất giác rùng mình.
Tựa như sâu thẳm trong đôi mắt dịu dàng ấy là một xoáy nước vô hình, cuộn trào không ngừng, mà nơi tận cùng của xoáy nước ấy là…
Sói.
Một con sói nguy hiểm, đang rình rập con mồi của mình.
Tôi bị suy nghĩ của chính mình dọa sợ, còn chưa kịp hoàn hồn thì bỗng có một ngón tay thon dài đặt lên môi tôi.
Đầu ngón tay mềm mại nhưng lại mang theo chút thô ráp, nhẹ nhàng lướt qua, khiến đầu tôi ầm một tiếng.
“Anh… Lục Huân?” Giọng tôi không tự chủ được mà run lên.
Nhưng chỉ trong thoáng chốc, anh đã buông tay.
“Em thấy không?” Anh trở lại vẻ thản nhiên, cúi đầu tiếp tục sắp xếp bài thi.
“Đây chính là điều thú vị nhất của trò chơi này, bởi vì em sẽ không biết đối phương sẽ đưa ra yêu cầu gì, mà em cũng không thể từ chối.”
“Còn yêu cầu của anh.”
Anh nhún vai: “Không ngờ em lại thua thảm như vậy, anh vẫn chưa nghĩ ra.”
Vẫn… chưa nghĩ ra?
Nghe xong câu đó, tôi tức giận nói: “Nên là anh đang cười nhạo em đúng không?”
Anh lắc đầu, không đáp mà cười nói: “Đến giờ ăn tối rồi, qua giúp anh một tay đi.”
8
Khi rửa rau trong bếp, tôi không kiềm chế được mà lén liếc nhìn Lục Huân.
Anh vẫn là dáng vẻ ôn hòa mà tôi luôn quen thuộc.
Khoảnh khắc khí thế áp đảo vừa rồi, chắc chỉ là ảo giác của tôi thôi.
Trước khi nấu ăn, anh đã đi tắm rồi thay một chiếc áo thun cổ rộng. Khi cúi đầu, nơi xương quai xanh thấp thoáng lộ ra một mảng đen.
“Đây là… hình xăm sao?” Tôi ngây người nhìn.
Anh khẽ “ừ” một tiếng.
“Là sói.”
“Sói?”
Anh nghiêng đầu, mỉm cười.
“Diên Diên, em có hiểu về loài sói không?”
Tôi lắc đầu: “Chỉ biết là chúng ăn thịt.”
Anh bật cười.
“Đúng vậy, ai cũng biết sói rất hung dữ, nhưng có một điều mà rất nhiều người không biết…”
“Là gì vậy?”
Anh quay lại, nhìn thẳng vào tôi.
“Sói suốt đời, chỉ có một bạn đời.”
Bốn mắt giao nhau, con ngươi đen nhánh của anh cùng với hình xăm đen như ẩn như hiện trên bờ vai, hệt như muốn hút tôi vào trong vậy.
“Một khi đã nhận định, thì mãi mãi sẽ không thay đổi.”
9
Tối hôm đó, không hiểu sao tôi ngủ không yên giấc.
Trong mơ, luôn có một con sói đen đuổi theo tôi, tôi ra sức chạy trốn suốt cả đêm, đến khi tỉnh dậy thì cả cơ thể lẫn tinh thần đều cảm thấy mệt mỏi.
Mở điện thoại, trong nhóm chat đang bàn về buổi tụ tập tối nay ở KTV.
Lục Huân không có ở nhà, chạng vạng tối tôi nhắn tin cho anh một tin rồi ra ngoài.
Không ngờ, Tô Ánh cũng đến.
Trong phòng hát, tôi ngồi ở góc uống nước trái cây, Lư Viên Viên bỗng ghé sát lại, chỉ vào Tô Ánh và nói nhỏ: “Đồng Yên, anh Tô là đàn anh cấp ba của cậu đúng không?”
“Ừ.”
“Anh ấy hồi cấp ba cũng tốt như vậy à? Cậu nhìn đi, mọi người vây quanh hỏi đủ thứ mà trông anh ấy chẳng hề thấy phiền chút nào.”
Tôi gật đầu.
“Đúng thế, anh ấy thực sự rất tốt.”
Lúc này, một nữ sinh khác ngồi xuống cạnh chúng tôi.
“Ê này, các cậu nghe tin chưa? Người biểu diễn piano trong lễ khai giảng năm nay không phải là học trưởng Tô đâu.”
“Sao lại không phải học trưởng Tô chứ, học trưởng Tô chơi piano giỏi thế cơ mà.”
“Thế ai được chọn?”
“Lục Huân.”
Bàn tay cầm nước trái cây của tôi khựng lại.
Nữ sinh kia ngả người ra sau: “Các cậu không biết Lục Huân là ai à? Soái ca của viện Quản trị Kinh doanh đó! Nghe nói đẹp trai lắm!”
“Nhưng nghe bảo khá lạnh lùng, không thân thiện như học trưởng Tô…”
“Nếu là tớ thì tớ chọn anh Tô. Nam thần cũng phải gần gũi chút chứ, anh ấy thật sự quá dịu dàng luôn…”
Tôi lặng lẽ cắn ống hút, nghe họ bàn tán, thì bỗng có người gọi tên tôi.
Là Tô Ánh, anh ấy cầm micro bước đến.
“Hát cùng anh không?” Anh ấy mỉm cười.
Nhân vật chính của câu chuyện tám nhảm bất ngờ xuất hiện bên cạnh, khiến mặt mũi mấy nữ sinh kia đỏ đều hơi ửng đỏ.
“Học trưởng, sao anh chỉ mời Đồng Diên mà không rủ bọn em hát chung?” Một cô gái to gan trêu đùa.
“Đúng đó học trưởng, bọn em cũng muốn hát cùng anh mà.”
Tôi thuận nước đẩy thuyền: “Vậy các cậu hát đi, mấy bài này tớ không rành lắm.”
Tô Ánh chưa bao giờ làm khó người khác.
Quả nhiên, anh ấy chỉ im lặng một chút rồi gật đầu đồng ý.
Từ đầu đến cuối vẫn treo nụ cười ôn hòa, khéo léo, hiểu lòng người trên khuôn mặt.
Lúc này, một nữ sinh đã nhảy lên giật lấy micro: “Học trưởng, để em hát cùng anh nhé! Bài tình ca nào cũng được hết á!”
Tô Ánh khẽ cười.
“Em chọn đi.”