CHƯƠNG 1
1
Tôi, Khúc Tịch, một ca sĩ tân binh.
Vì lười biếng quá lâu, quản lý không nói không rằng liền nhét tôi vào show nấu ăn đang hot nhất gần đây.
Các nghệ sĩ khác: giả vờ ăn, giả vờ nhai, quay xong thì nhổ ra.
Còn tôi: lén ăn.
Fan của tôi miêu tả rằng tôi giống hệt con chuột rơi vào kho thóc — không chừa một hạt nào.
Hôm nay, chúng tôi ghi hình như thường lệ.
Nhưng khi tôi đang lén ăn bát cơm thứ sáu thì thầy Hoàng – người phụ trách nấu ăn nổi giận:
“Khúc Tịch, em là ma đói đầu thai hả?”
Tôi ôm cái bát trống không, nước mắt lưng tròng nhìn ông ấy:
“Sao thầy biết vậy?”
“Thầy cho em thêm một bát nữa được không?”
Tôi đưa cái bát to ra, “Nhớ đè chặt cho đầy nhé.”
Giây tiếp theo, thầy Hoàng xách cái xẻng lên đuổi đánh tôi:
“Em có thể ăn ít lại được không?
Ăn ăn ăn, suốt ngày chỉ biết ăn, cái nhà này sớm muộn cũng bị em ăn mạt!”
“Rau củ xào thịt khô, cần tây xào đậu phụ, thịt hấp còn chưa kịp làm xong, nồi cơm thì em vét sạch rồi!”
Ngoan ngoãn chịu đòn là chuyện không thể.
“Ăn uống không tích cực, tư tưởng có vấn đề. Người là sắt, cơm là thép, một bữa không ăn đói lả người.”
Tôi cầm bát chạy trối chết, chẳng may đụng phải Tiểu hoa lưu lượng Hứa Điềm đang cúi đầu nghịch điện thoại.
Bát cơm chạm vào váy trắng của cô ta, để lại vết dầu.
Tôi vội vàng cúi người xin lỗi:
“Chị Hứa, xin lỗi, em chạy gấp quá không thấy chị.”
Thấy thầy Hoàng sắp đuổi kịp, tôi nhanh trí đề xuất:
“Để em đền váy cho chị được không?
Giờ em có chuyện cần giải quyết gấp, lát nữa em tìm chị, em không chạy đâu, chị cứ yên tâm.
Tiền nhất định em sẽ đền!!!”
Nhưng tôi chưa kịp đi, cổ áo đã bị cô ta kéo lại từ phía sau.
2
Gần đây lên chương trình tôi toàn mặc áo cổ cao, để che mấy dấu hôn mà tên đàn ông chó Tạ Nghiêm để lại mấy hôm trước.
Hôm đó anh sắp ra nước ngoài công tác, buổi tối trước khi đi gần như vắt kiệt tôi.
Hết giường lớn lại đến sofa, cửa sổ sát đất rồi phòng tắm, đến khi trời sáng tôi mới được ngủ tạm ở phòng nhỏ.
Mệt tới mức tôi chẳng bò dậy nổi để tiễn anh ra sân bay.
Giờ Hứa Điềm kéo một cái, suýt chút nữa tôi không thở nổi, mặt đỏ bừng cả lên.
May mà thầy Hoàng kịp thời chạy tới, kéo tay Hứa Điềm ra, cứu tôi thoát khỏi nanh vuốt cô ta.
Ông ấy chắn trước mặt tôi, không vui nhìn Hứa Điềm:
“Cô làm gì vậy? Người ta đã nói sẽ đền tiền rồi mà.
Chỉ là một cái váy thôi, cô cần làm quá thế không? Hơn nữa, cô vừa nhìn điện thoại vừa đi, không để ý đường.
Cô nhìn xem cổ nó bị cô kéo đỏ cả lên rồi, cô muốn siết chết nó chắc?”
Hứa Điềm xót xa nhìn chiếc váy của mình, hằm hằm trừng mắt tôi, túm lấy tay tôi:
“Đền? Dùng gì mà đền? Đây là hàng cao cấp mới ra của hãng A, mấy chục vạn một cái, Khúc Tịch cô chỉ là con tép riu, cô đền nổi không?
Đây là người rất quan trọng tặng tôi, cô hủy hoại món đồ tôi yêu quý, không phải nên xin lỗi sao?”
Tôi đúng là làm sai, ban đầu cũng xấu hổ đứng đó chịu mắng, nhưng nghe dần dần, tôi thấy không đúng.
Tôi chẳng phải đã lập tức xin lỗi rồi sao? Cũng nói sẽ bồi thường.
Cô ta chui vô két sắt nhà tôi rồi à, sao biết tôi không trả nổi?
Tôi giật tay lại, móng tay dài được sơn tỉa tinh xảo của cô ta làm tôi đau điếng:
“Vậy cô muốn thế nào?”
“Quỳ xuống xin lỗi tôi, tôi sẽ cân nhắc tha thứ cho cô!”
Tôi sững người nhìn cô ta, trời ạ, đây là người sống ở thế kỷ 21 thực sự có thể nói ra câu này sao?
Thầy Hoàng đứng cạnh tôi cũng kinh ngạc:
“Hứa Điềm, cô phát điên rồi hả?
Chương trình này đang livestream đấy, cô không cần hình tượng bạch liên hoa nữa à?”
3
Vì món ăn thầy Hoàng nấu quá ngon, cư dân mạng luôn hỏi chương trình xin bí quyết nấu.
Tối qua đạo diễn đột ngột đổi sang hình thức livestream, để khán giả có thể nấu ăn cùng lúc.
Hứa Điềm chắc quên bén chuyện này rồi.
Cùng lúc đó, cư dân mạng trong livestream cũng nổ tung.
【Cười xỉu, con tép riu Khúc Tịch làm hỏng váy người ta, đền không nổi thì để cô ta quỳ xuống xin lỗi có gì sai?】
【Trời ơi, Khúc Tịch nổi lên kiểu gì vậy? Mắt nhà đầu tư của cô ta tệ quá, mặt con này nhìn như tiểu yêu tinh.】
【Giờ ai cũng có thể vào showbiz làm nghệ sĩ lấy lương 208 rồi hả? Khúc Tịch đúng là con heo chỉ biết ăn, mau cút khỏi giới giải trí đi, đừng kéo tụt gu thẩm mỹ của cả ngành.】
【Ủa mà Khúc Tịch mặt mộc đẹp thế mà, còn đè bẹp cả đống mặt chỉnh sửa trong showbiz ấy chứ, hơn nữa Hứa Điềm cũng đâu thèm nhìn đường.】
【Không phải chứ, giờ con tép riu cũng có đội rửa phốt à? Bao nhiêu tiền mua vậy?】
Hứa Điềm nghe có người nhắc nhở, lập tức mắt đỏ hoe, thút thít khóc:
“Vừa rồi tôi nóng quá.
Khúc Tịch, nếu cô không có tiền, vậy thôi, để anh ấy mua lại cho tôi cái khác.”
Tôi nhíu chặt mày. Khi nào tôi nói mình đền không nổi?
Cô ta có thể bớt diễn được không?
Quả nhiên, bình thường tôi lười nhận show là đúng, giới này ai cũng tám trăm cái tâm cơ.
“Tôi đền được. Cô cho tôi số tài khoản, tôi chuyển ngay.
À, lát nhớ đưa tôi hóa đơn mua váy, váy cũng cởi ra đưa luôn nhé, để tôi mang ra cửa hàng chính hãng xem có giặt được không.”
“Khúc Tịch, cô có ý gì đấy! Đền không nổi bắt đầu kiếm cớ phải không? Mang ra cửa hàng là ý gì? Cô nghi váy tôi là đồ fake à?”
Hứa Điềm giận dữ chỉ tay vào tôi.
Ủa, não bổ tỷ có bệnh hả?!!!
Tôi nói gì rồi mà.
Hỏi xin hóa đơn không được sao?
Biết đâu giặt sạch được, tôi còn bán lại gỡ vốn.
Tiền đâu phải gió thổi tới, cái đó mấy chục vạn chứ ít gì.