1.

Sau khi chếc vì tai nạn xe hơi, tôi xuyên thành nữ phụ độc ác của một cuốn tiểu thuyết cứu rỗi học đường.

Lê Hạ.

Một cô gái nổi loạn.

Cũng là bạn gái hờ của Bùi Dụ.

Hệ thống thông báo:

[Ký chủ, nhiệm vụ của cô là dạy cho thiếu gia tàn tật Bùi Dụ trở nên hư hỏng, kéo hắn cùng rơi xuống vũng bùn…]

[Khoan đã!]

Tôi lập tức ngăn lại.

Hư hỏng?

Ai?

Tôi á?

Một học sinh giỏi cấp thành phố, mỗi tuần đều đứng dưới quốc kỳ phát biểu trước toàn trường á?

Tôi cười lạnh, chính nghĩa đáp:

[Cậu tìm sai người rồi à?]

Hệ thống: [Hoàn thành nhiệm vụ, tiền thưởng 50 triệu.]

Tôi cúi đầu thật sâu, nghiêm túc đáp:

[Thật ra chỉ là ngoài mặt thôi, chứ hút thuốc uống rượu tôi đều có đủ.]

[Không sai, chính là cô.]

2.

Bùi Dụ là thái tử gia quyền quý ở Bắc Kinh.

Trước khi gặp chuyện, anh là một chàng trai tự tin, điển trai, là ngôi sao bóng rổ của trường.

Nhưng sau khi vì cứu một bé gái qua đường, anh buộc phải cắt bỏ chân trái, cả người trở nên u ám, trầm mặc.

Lý do tôi trở thành bạn gái của anh.

Ba ngày trước…

Sau một năm bảo lưu, Bùi Dụ quay lại trường.

Hôm đó, anh cãi nhau với mẹ ngay trước cổng trường.
Còn tôi thì đứng xem trò vui, trên tay cầm hai xiên xúc xích bột khoai lang, loại 5 tệ hai cây.

“Mẹ muốn con sống như một người bình thường.”

Bùi Dụ cười nhạt: “Người bình thường là như thế nào?”

“Học hành, đi học, yêu đương…”

“Yêu đương?” Anh tự giễu: “Bộ dạng của con bây giờ, còn ai chịu yêu nữa?”

“Tiểu Dụ, con đừng nói như vậy…”

Bùi Dụ liếc sang tôi, ánh mắt vừa tàn nhẫn vừa châm chọc, như muốn chống đối cả thế giới.

“Này, cô gái cầm xúc xích, có muốn làm bạn gái tôi không?”

Lúc đó tôi vừa mới xuyên qua, chưa rõ tình hình, cứ tưởng đây là một giấc mơ.

Nhưng Bùi Dụ đẹp trai quá.

Đầu tôi bỗng chập mạch, tiện tay nhét cây xúc xích còn lại vào miệng anh, sau đó hôn một cái chụt lên mặt anh.

“Muốn chứ! Muốn lắm!”

Sợ anh đổi ý, tôi lập tức giành lấy tay cầm xe lăn, đẩy Bùi Dụ chạy thẳng vào cổng trường.

Bỏ người mẹ đang sững sờ của anh lại phía sau.

Trước khi đi còn không quên quay đầu vẫy tay: “Dì ơi, tạm biệt nha!”

Bùi phu nhân ngơ ngác nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười: “Tạm biệt…”

Vào trong trường, Bùi Dụ nhíu mày đầy khó chịu: “Cô bị bệnh à?”

“Không ngon à?”

Anh nhai một miếng: “Cũng được.”

“Mời anh đấy.”

Lúc này, tôi mới phản ứng lại…

Thì ra, tôi chỉ là một công cụ trong kịch bản mà thôi.

Hệ thống lên tiếng, giọng điệu có phần phấn khích:

[Chờ khi cô dạy cho Bùi Dụ hư hỏng rồi, nữ chính sẽ xuất hiện, dùng tình yêu cảm hóa hắn! Khiến Bùi Dụ trở thành một thanh niên chính trực, sống dưới lá cờ đỏ, lớn lên trong gió xuân.]

Có lý.

Tôi gật đầu:

Nhưng bây giờ là năm cuối cấp, sao nữ chính không xuất hiện luôn, giúp nam chính đỗ Thanh Bắc, bước lên đỉnh cao cuộc đời?

Đây mới là tinh thần của truyện cứu rỗi mà.

Hệ thống lặng lẽ đáp: [Bị kiểm duyệt gắt quá.]



Hợp lý.

3.

Ngày đầu tiên học hư.

Tôi dùng đá đập vỡ cửa sổ phòng ngủ của Bùi Dụ rồi leo lên tầng hai, trèo vào phòng anh.

Bùi Dụ lúc ngủ dậy tính khí rất tệ: “Có chuyện?”

Giọng điệu đầy bực dọc.

“Bạn trai, em đến đưa anh đi học nè.” Tôi cười tươi đáp.

Bùi Dụ sa sầm mặt, kéo ống quần lên, không chút kiêng dè mà để tôi nhìn thấy phần chân bị cụt.

Anh chống tay ra sau, bờ vai rộng khẽ nhô lên, đôi mắt đầy vẻ khiêu khích nhìn tôi.

Như thể đang nói: Ghê tởm lắm đúng không? Muốn nôn ra đúng không? Mau cút cho ông đây!

Một kiểu tự hủy hoại bản thân.

Tôi bước đến, ngón tay lướt nhẹ lên phần chân cụt, chậm rãi trượt lên trên.

Trong chớp mắt, Bùi Dụ đỏ bừng cả người, vành tai đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.

Anh giật mình lùi lại: “Cô cô cô cô…”

Tôi nhếch môi: “Con trai buổi sáng đều… Em cứ tưởng anh muốn em…”

Hệ thống lúc này đang gào thét:

[Đúng đúng đúng! Phải như thế này! Khiến nam chính vừa ghét bỏ cô lại vừa không thể dứt ra được!]

Còn chưa nói hết, Bùi Dụ đã bịt miệng tôi lại.

“Cô.”

“Em?”

Cuối cùng, anh thua trận, đưa bàn tay to rộng che mắt tôi, bắt tôi quay mặt vào tường.

“Đồ lưu manh, không được nhìn.”

Tôi vui vẻ úp mặt vào tường.

“Được thôi.”

Khi quay đầu lại, Bùi Dụ đã lắp xong chân giả.

Ngoài việc đi hơi không quen, những thứ khác chẳng khác gì người bình thường.

4.

“Vậy nên, đây là lý do cô gọi tôi dậy sớm thế này?”

Bùi Dụ nhắm mắt, như thể không thể tin vào hiện thực trước mắt.

Trong quán net ồn ào, khói thuốc lượn lờ, xung quanh là những thanh niên mắt đầy tơ máu.

Loại học sinh như chúng tôi – mặc đồng phục, đến vào sáu giờ sáng – thật sự rất hiếm.

Hết cách rồi.

Trước đây tôi là học sinh giỏi, năm rưỡi sáng dậy, sáu giờ vào lớp là chuyện bình thường.

Tôi vô cảm chơi dò mìn: “Ừ, anh mở máy cho em đi, em không có tiền.”

Tôi bật một máy tính cho anh.

Loay hoay một lúc, tôi mím môi, đề nghị: “Hay là anh chơi 4399 đi?”

Dù gì cũng mới tập tành hư hỏng.

Bùi Dụ khinh thường: “Không chơi.”

Thậm chí còn lấy ra một quyển sách bìa đỏ quen thuộc.
5 năm thi 3 năm luyện.

Tôi lập tức giật lấy: “Đưa đây!”

“Không được học, dạy em chơi dò mìn!” Tôi ra lệnh.

Hệ thống:

[Lê Hạ, quả nhiên tôi không nhìn lầm cô!]

Bùi Dụ cười nhạt: “Nực cười.”

Ba mươi giây sau.

Nhìn anh chưa đi được mười bước đã thua, tôi trầm mặc.

“…Thôi học bài đi, cái đó vẫn dễ hơn.”

Bùi Dụ im lặng rút bút ra: “Được.”

Khi tôi và anh đang chìm đắm trong sách vở, bỗng có một giọng nói lạc lõng vang lên.

“CMN, ghét nhất mấy đứa giả vờ học hành!”

Tôi và Bùi Dụ liếc nhau, không để ý.

Tên tóc vàng kia liền túm lấy cổ tay tôi.

“Ồ? Học sinh ngoan cũng vào net hả?”

Ngón tay vàng khè vì thuốc lá của hắn vuốt ve mặt tôi: “Vậy có muốn vui vẻ với anh đây chút không?”

Uống có hai chén rượu mèo mà không biết trời cao đất dày nữa rồi à?

Bùi Dụ đứng dậy kéo tôi về phía mình, chắn trước mặt tôi.

Giọng anh lạnh tanh: “Có chuyện?”

Tên tóc vàng vươn tay định kéo tôi lại, tôi muốn ngăn cản nhưng Bùi Dụ không chịu tránh ra.

Hắn tức tối, đẩy mạnh Bùi Dụ ngã lên bàn, làm máy tính bị hất tung.

Tôi kinh hãi kêu lên: “Bùi Dụ!”

Một nam sinh vốn đang gục xuống ngủ khẽ chậc một tiếng.

Sau đó cậu ta đứng dậy, đá bay tên tóc vàng.

“Biến.”

Lúc này tôi mới nhận ra, đó là đại ca của trường Nhất Trung – Giang Vân Bạch.

Giang Vân Bạch đưa tay kéo Bùi Dụ lên.

“Người anh em, không sao chứ?”

“Giang Vân Bạch?” Tôi lên tiếng.

“Lê Hạ?” Giang Vân Bạch ngạc nhiên.

Tôi và cậu ta là khách quen mỗi tuần trên bảng kiểm điểm, quá quen mặt.

“Ai vậy?” Cậu ta hất cằm về phía Bùi Dụ.

“Bạn trai tôi.”

Bùi Dụ mím môi, lạnh nhạt nói: “Không phải.”

Nhưng giọng điệu lại như mang theo chút uất ức.

Tôi kiên định: “Phải.”

“Không phải.”

“Phải.”

Một lúc sau, khuôn mặt lạnh nhạt của Bùi Dụ dần thay đổi, vành tai cũng đỏ lên.

“…Ừ, phải.”

Tôi không nghe rõ, hỏi anh: “Cái gì?”

“Không có gì.”