CHƯƠNG 1
1
Thuở nhỏ bị bắt cóc.
Ta ở trong một phường buôn người tại Ngô Giang suốt chín năm, cho đến khi đại ca nam hạ thăm người thân, thấy dung mạo ta giống hệt mẫu thân nên mới chuộc thân cho ta, đưa ta về nhà.
Năm ấy ta đã mười ba tuổi.
Mẫu thân vì muốn che giấu quá khứ này, chỉ nói với bên ngoài rằng ta thân thể yếu đuối, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng ở nhà ngoại tổ.
Bà vốn muốn giữ ta ở lại bên mình thêm vài năm.
Nào ngờ, sau lần nguyệt sự đầu tiên, ta liền có sữa. Chuyện này nói ra thật xấu hổ.
Mẫu thân không dám rùm beng tìm thái y cho ta, cũng không dám nói với phụ thân để ngài tìm danh y thánh thủ.
Bà chỉ dám kín đáo tìm hỏi vài vị lang y chuyên về bệnh phụ khoa, nhưng tất thảy đều bó tay không tìm ra căn nguyên.
Bà thật sự hết cách, chỉ mong gả ta đi thật nhanh, kẻo làm lỡ dở thanh danh của các muội muội trong nhà.
Lần Quỳnh Lâm Yến này, bà đã có ý tìm đối tượng cho ta.
Nào ngờ, giữa bữa tiệc, áo lót của ta đã ướt sũng. Càng không ngờ hơn, lại bị Vệ Đường chặn đường.
Hắn từng bước tiến lại gần ta, ta cúi đầu nhìn chiếc áo ngoài màu hồng sen, đã có vết ướt sẫm màu.
“Lang quân có lẽ đã nhận nhầm người, tiểu nữ không quen biết lang quân.”
Ta cúi đầu, định len qua người Vệ Đường mà đi, lại bị hắn nắm lấy cổ tay, đẩy mạnh vào tường.
Vệ Đường ép sát người, ngón tay day mạnh nốt ruồi son nơi khóe mắt ta, rồi cười lạnh.
“Không quen biết?”
“Tửu Tửu, lúc cầu xin ta chuộc thân, nàng đâu có nói như vậy.”
2
Trong chín năm ở Ngô Giang, ta chưa lúc nào không muốn trốn thoát. Cũng từng trốn hai lần, nhưng đều bị bắt lại.
Vân tỷ tỷ bôi thuốc cho ta, chỉ vào chiếc thuyền hoa này mà nói: “Chưa từng có người sống sót nào trốn thoát khỏi đây, nhưng chỉ có sống mới có hy vọng.”
“Liên ma ma cũng không nỡ làm tổn thương khuôn mặt của ngươi, chi bằng đánh cược một phen, tìm một lão viên ngoại bằng lòng chuộc thân cho ngươi.”
“Dù có làm ngoại thất cho người ta, cũng còn hơn ở trên thuyền hoa này.”
Ta đã ghi nhớ lời của tỷ ấy.
Từ đó về sau, ma ma bảo ta làm gì thì ta làm nấy, bảo ta đi đứng cười nói thế nào, ta đều răm rắp học theo. Trong lòng ta chỉ nung nấu một ý nghĩ, phải học cho bằng được bản lĩnh hồ ly quyến rũ, dụ dỗ một kẻ ngốc nào đó chuộc thân cho ta.
Vệ Đường chính là kẻ ngốc mà ta tìm được.
Hắn cùng bạn bè đến thuyền hoa tìm thú vui, lại không chịu gọi người hầu hạ, chỉ ngồi một mình trên giường uống rượu. Ta thấy ngọc quan của hắn không giống vật tầm thường, bèn thay một bộ váy lụa hồng, chân đeo chuông nhỏ, đến trước mặt họ múa một điệu.
Múa xong, ta ngả vào lòng Vệ Đường, miệng ngậm chén rượu ngọc, tay vòng qua cổ hắn mời rượu. Rồi nũng nịu gọi một tiếng: “Lang quân~”
Ngày hôm đó, Vệ Đường người cứng đờ, tay chân không biết đặt vào đâu. Hắn mặt đỏ tai hồng đẩy ta ra, loạng choạng rời khỏi thuyền hoa.
Nhưng ngày hôm sau, hắn liền mang đến cho ma ma một hòm vàng, bao ta trong ba tháng.
Trong ba tháng ấy, những lúc tình nồng ý đậm với Vệ Đường, hắn luôn thích hôn lên khóe mắt ta, thích nghe ta khóc lóc cầu xin.
Ba tháng đã hết, ma ma sai người đến đón, ta quỳ trước mặt hắn cầu xin:
“Nếu lang quân chuộc thân cho nô tỳ, nô tỳ nguyện làm trâu làm ngựa, ngậm cỏ kết vành báo đáp.”
Vệ Đường đỡ ta dậy, “Tửu Tửu, Vệ gia thanh liêm chính trực, không thể dung chứa một kỹ nữ.”
Không thể dung chứa một kỹ nữ.
Ta cắn mạnh vào cổ tay Vệ Đường, “Lang quân xin hãy tự trọng, ta không phải là Tửu Tửu trong miệng ngài.”
“Ta là nữ nhi của Tần Quốc công.”