CHƯƠNG 1
1
Tôi xuyên thành một nữ phụ hạng mười tám trong tiểu thuyết tổng tài.
Cùng đi làm thêm ở hộp đêm với nữ chính Tô Yên.
Chỉ khác là, Tô Yên đi kiếm tiền để trả nợ cho cha, chữa bệnh cho mẹ, nuôi em trai nhỏ và giữ lấy ngôi nhà sắp tan nát.
Còn tôi đi kiếm tiền, chỉ để trả khoản vay nặng lãi 880.000 tệ mà mình đã mượn để mua hàng hiệu.
Vừa mở màn đã là chế độ địa ngục!
Được thôi.
Đây chính là số phận pháo hôi mà, tôi hiểu rõ lắm…
2
Trong hành lang hộp đêm.
Tôi xách rượu đi sau lưng nữ chính.
Quản lý nghiêm giọng khuyên cô ấy:
“Tổ tông của tôi ơi, không phải em cần tiền sao? Thiếu gia Phó ngày nào cũng đến đây tiêu xài mấy chục vạn, sao em không chịu nở lấy một nụ cười với người ta?”
Nữ chính dừng bước, ngoan cường quay đầu lại:
“Tôi tuy nghèo, nhưng tôi nghèo có tôn nghiêm!”
Hả?
Đây là kiểu nữ chính gì vậy? Vì tôn nghiêm mà đến tiền cũng không cần?
Tôi định khuyên cô ấy.
Nhưng lời vừa lăn một vòng trong miệng, tôi bỗng nhận ra nếu nói ra sẽ càng giống một pháo hôi.
Thôi, tôi ngậm miệng còn hơn.
Thấy cô ấy như vậy, quản lý đành dỗ:
“Vậy em vào chào hỏi một chút được chưa?”
Nữ chính miễn cưỡng gật đầu, bước về phía phòng VIP, tôi vội vàng theo sau.
Khi đi ngang qua quản lý.
Ông ta hạ giọng cảnh cáo tôi:
“Liệu mà tinh mắt, chọc giận thiếu gia Phó thì tự cuốn xéo đi nhé!”
Tôi: Đỉnh thật.
Cùng là sinh viên mới đi làm thêm, sao các người phân biệt đối xử rõ vậy?
Bỗng dưng tôi hiểu tại sao pháo hôi lại hay ghét nữ chính rồi.
3
Lúc này.
Trong phòng VIP xa hoa, không khí nặng nề đến đáng sợ.
Trên chiếc sofa da đen, chỉ có một mình Phó Thời Ngôn lặng lẽ ngồi đó.
Đèn vàng mờ mờ, anh mặc bộ vest cao cấp chỉnh tề, mặt lạnh như băng, hoàn toàn không hợp với nơi này.
Nữ chính ngẩng cao đầu, ưỡn ngực đối diện với anh.
Tôi thì đứng sau lưng cô ấy, ngoan ngoãn như mèo con.
Tôi sợ vị thiếu gia này tranh cãi với nữ chính rồi lại trút giận lên đầu mình, dù sao anh ta cũng chỉ là phản diện, định sẵn sẽ chịu thiệt.
Dù nữ chính là con gái người giúp việc nhà anh, dù họ lớn lên bên nhau như thanh mai trúc mã, dù anh luôn coi cô là cứu rỗi duy nhất của đời mình…
Thì anh vẫn phải “yêu mà không được”.
Còn tôi, đang gánh khoản nợ nặng lãi 880.000, không thể mất việc dù chỉ một chút…
04
Một lát sau.
Ánh mắt Phó Thời Ngôn cuối cùng cũng rời khỏi nữ chính, rơi thẳng lên người tôi.
Đôi môi mỏng của anh ta khẽ mở:
“Cô ra ngoài trước đi.”
Tôi lập tức gật đầu khúm núm:
“Vâng, thiếu gia!”
Tên đại phản diện này còn lịch sự ghê cơ, tôi vừa nghĩ, vừa nhanh tay đặt xuống chai rượu Tây trị giá 288.888 tệ, chuẩn bị chuồn lẹ!
Mới đến cửa, đã bị nữ chính túm lại:
“Vãn Vãn, cậu không được đi đâu hết!”
Nói rồi, cô ấy trừng mắt nhìn người đàn ông không xa:
“Anh dựa vào gì mà bắt cô ấy đi? Người nghèo thì không có tôn nghiêm à?”
Tôi: …
Chị gái à, nói vậy có nghĩ tới tôn nghiêm của tôi không thế?
Nhưng nữ chính tôi cũng đâu dám đắc tội!
Tôi trợn trắng mắt đầy ấm ức, lí nhí nói:
“Có khi… là vì tối nay anh ấy tiêu hết 288.888 tệ chăng?”
Nữ chính nghẹn họng:
“Có tí tiền thối mà đã giỏi lắm chắc? Tôi không thèm!”
05
“Vậy cô thèm gì? Thèm cái tên hoang thai Phó Luật kia à?”
Phó Thời Ngôn nhíu chặt mày, sải bước tới nắm lấy cổ tay nữ chính.
Nữ chính hất ra, tát thẳng một cái lên mặt anh ta:
“Cậu ấy không phải hoang thai! Cậu ấy cũng như anh, đều là người thừa kế nhà họ Phó!”
“Người thừa kế? Một đứa con riêng của tiểu tam, nó xứng chắc?”
Phó Thời Ngôn như nghe được chuyện cười, cười đến đỏ cả viền mắt, rồi lại nhanh chóng bình tĩnh.
Anh ta buông tay nữ chính, ung dung quay lại chỗ ngồi ban nãy, móc ví lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng.
“Mỗi tháng một triệu.”
Những ngón tay thon dài kẹp tấm thẻ đặt lên bàn trước mặt:
“Làm bạn gái tôi, tôi không quan tâm trong lòng em có ai. Nợ của cha em, bệnh của mẹ em, thậm chí học phí của em trai, tôi đều lo hết.”
Anh nghĩ ngợi một chút, lại nói thêm:
“Nếu em không có cảm giác an toàn, chúng ta có thể kết hôn ngay. Toàn bộ tài sản đứng tên tôi đều có thể chuyển sang cho em.”
Ô hô!
Đây mà phản diện gì? Đây rõ ràng chính là nam chính trong mơ của tôi rồi còn gì?
Tiếc là tôi không phải nữ chính…
Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn nữ chính mắt đỏ hoe nói:
“Phó Thời Ngôn, ngoài tiền ra anh còn gì nữa? Anh chỉ biết ép buộc tôi thôi!”
Sau đó, cô ấy giận dữ đẩy cửa bỏ đi!
Cánh cửa phòng VIP đóng sầm ngay trước mắt tôi…
Nghĩ đến cục diện rối ren mà cô ấy để lại cho tôi đối phó, trước mắt tôi tối sầm… lại tối sầm…
06
Áp lực trong phòng mỗi lúc một nặng nề hơn.
Tôi lanh trí, móc điện thoại ra áp lên tai!
“Alo, quản lý đó hả! Gì cơ? Có người tìm tôi? Tôi tới ngay…”
Chưa nói xong, chuông điện thoại réo vang.
Ôi trời ơi, xong đời.
Tôi thậm chí đã tưởng tượng ra giọng Phó Thời Ngôn phía sau sẽ nói: “Sau này tôi không muốn thấy cô xuất hiện ở thành phố A nữa.”
Tất nhiên, đi thành phố B cũng đâu phải không được.
Chủ yếu là nguyên chủ hiện đang học đại học ở thành phố A, còn chưa lấy bằng tốt nghiệp…
Tôi tắt máy, lo lắng bất an.
Ầy, đã đến nước này, thôi thì cười một cái đã…
Tôi quay đầu lại, khóe miệng vừa cong lên được 5 độ, Phó Thời Ngôn đột nhiên lạnh giọng:
“Diệp Bất Vãn, cô cũng thấy tôi đáng cười lắm sao?”